Các bài thơ họa lại bài "Đất nước mình ngộ quá phải không anh"

  Đánh giá    Viết đánh giá
 32       7      0
Ngày đăng Tác giả
Tài liệu này được Tải Miễn phí(FREE download) hoàn toàn tại nslide.com

''ĐẤT NƯỚC MÌNH CHẲNG NGỘ QUÁ ĐÂU EM. Đất nước mình chẳng ngộ quá đâu em Bởi dẫu bốn ngàn tuổi vẫn chưa thoát lòng vị kỉ Bốn ngàn tuổi vẫn lòng tham át lí trí Hở tí kêu la chẳng chịu động não nghĩ suy

''ĐẤT NƯỚC MÌNH CHẲNG NGỘ QUÁ ĐÂU EM.

Đất nước mình chẳng ngộ quá đâu em
Bởi dẫu bốn ngàn tuổi vẫn chưa thoát lòng vị kỉ
Bốn ngàn tuổi vẫn lòng tham át lí trí
Hở tí kêu la chẳng chịu động não nghĩ suy.

Đất nước mình chẳng lạ lẫm đâu em
Dải đất bên bờ biển Đông cong cong hình chữ S
Bốn ngàn năm sản sinh ra bao anh thư hào kiệt
Thế nhưng chẳng thoát ra khỏi hai chữ nhỏ nhen.

Em đừng kêu đất nước buồn như phủ bóng đêm đen
Bởi chẳng ai chịu thắp đèn, mà cứ toàn ngồi kêu gào và trách móc
Biển cạn, rừng tàn, con người khô rộc
Lượm lặt hết rồi, cạn kiệt tài nguyên.

Ừ đất nước mình quả thật rất đáng thương
Chiến chinh, đạn bom, rũ bùn đen đứng dậy
Cha ông đánh đổi hòa bình bằng xương bằng máu
Thế mà lũ con chẳng hề biết tiếc thương gì.

Em đừng hỏi đất nước sẽ về đâu
Bởi đất nước sẽ về nơi mà trái tim em muốn thế
Chẳng lẽ em lại nhắn gửi thế hệ sau, trong khi em không làm được
Phủi bỏ tay mình, trút cho lớp hậu nhân.

Em đừng hỏi đất nước sẽ về đâu
Đừng hỏi sẽ ra sao, bữa cơm chiều khi trời tối,
Chẳng lẽ em không chịu tìm câu trả lời mà chỉ biết đặt ra câu hỏi
Nếu mọi người cũng như vậy thì đất nước này đúng là chẳng biết về đâu!''
- An Hiền Ngọc -

CÔ GIÁO VẪN ĐI DẠY SÁNG NAY

Tôi gọi về cả Hà Tĩnh hỏi thăm cô
Cô giáo đã viết lên những vần thơ cự phách
Những vần thơ làm cho bọn xấu ngượng ngùng hết sạch
Cô vẫn đi dạy sáng nay, chỉ facebook đóng thôi.

Các bạn yên tâm đi, người Hà Tĩnh chúng tôi
Dẫu căm giận vẫn nể người nhiều trự
Mười mấy uỷ viên khoá này nữa chứ
Có triệu ba dân, hỏi tỉnh mô bằng?

Nên tin đồn bắt cô Lam là không có khả năng
Vì bài thơ ni mà bắt thì thúi oang cả nước
Dẫu Sở, tỉnh, công an đều căm tức
Vũng Áng tanh hôi, thơ nát lòng người.

Ai biết giờ đây bài thơ đã đến tay bao người
Và đã vượt trùng dương, năm châu bốn bể
Bài thơ của cô giáo có tên là dòng sông quê mẹ
Xin cảm ơn cô, xứng danh lắm quê nhà...

Tuy vậy chúng ta vẫn sẵn sàng đứng bên nhà thơ
Để phản đối những thói trò hèn hạ
Bảo vệ cô trước những thử thách nghiệt ngã
Những mưu nhớp tối đen ngày tháng rập rình!!!

28/04/2016. Nguyễn Hữu Thao.

ANH ĐỪNG VỀ HÀ TĨNH NHỮNG NGÀY NI*

(Mượn lời của cô gái Hà Tĩnh nhắn gửi người yêu)

Anh đừng về Hà Tĩnh những ngày ni*
Biển buồn lắm, sóng khóc than vật vã.
Nơi ta hẹn hò, giờ trương đầy xác cá.
Gió tanh nồng, phờ phạc cả miền quê...

Biển bây chừ* cá mú đã vắng hoe. 
Cả miền Trung, thuyền ngủ vùi trên cát.
Xóm chài xưa, những nụ cười vụt tắt.
Không còn xôn xao trên bến dưới thuyền...

Chẳng còn nghe điệu Ví giặm tình duyên.
Đợi thuyền anh, mỗi chiều em ngồi ngóng ...
Biển đã chết ư ? em hỏi thầm con sóng.
Chỉ gầm lên, rồi sóng vỗ bạc đầu...

Miền Trung chừ*, đang gánh trọn nỗi đau.
Từ Hà Tĩnh ni*, trải dài vô trong nớ*.
Quảng Trị, Quảng Bình, đến Thừa Thiên Huế...
Không biết mai tê* có vô tận Cà Mau?

Viết cho anh lòng em cũng u sầu.
Biết khi mô* biển trong xanh trở lại.
Để nghe sóng ru nhạc tình êm ái...
Như ngày xưa, của hai đứa chúng mình...

Mần răng* mà, biển vẫn cứ lặng thinh ?
Mặc con sóng vật vờ trong nuối tiếc.
Cánh buồm xưa đã bỏ đi biền biệt...
Tôm cá bây chừ* còn mô* nữa anh ơi?

Mấy bữa ni*, lòng em cũng rối bời.
Biển đã chết, thì mần răng* em sống...
Những vần thơ chết dần trong tuyệt vọng...
Xin anh đừng về Hà Tĩnh những ngày ni*...

BRD. 13h.45.ph. 27.04.2016
(Tác giả Ngọc Ly Kim)

*(Ngôn ngữ miền Trung... Ngày ni = ngày nay, bữa nay; Trong nớ = Trong đó; Bây chừ = Bây giờ; Khi mô = Bao giờ; còn mô = còn đâu; Mai tê = Mai kia, mai này; Mần răng = Làm sao?)

Tổ Quốc tôi ơi! Hãy tỉnh dậy đi thôi
Dậy để nghe tiếng kêu cứu, vọng về từ biển cả
Để thấy Miền Trung quê tôi, trắng màu xác cá
"Quà hữu nghị bao năm qua, của lũ bạn Tàu".

Dậy để thấy nổi đau của hàng triệu đồng bào
Với cảm giác, của niềm tin đánh mất
Sống trong bất an của những điều giả, thật
Gánh nặng giang sơn biết gửi gắm về ai?

Người dân nghèo quê tôi, kiên cường trước thiên tai
Nhưng chống chịu làm sao trước âm mưu tàn độc
Khi cái chết dần mòn đang ngày đêm thường trực
Thì bình an tìm thấy ở nơi đâu?!

Dậy mà xem, con cháu người, đang giẫm đạp lên nhau
Lợi ích, đồng tiền che khuất tình đồng loại
Dậy để thấy những cơn đau quằn quại
Của người dân vô tội, chịu lầm than.

Khi nỗi lo đến trong từng giấc ngủ, bữa ăn
Thì còn tâm trí hay không, để dựng xây đất nước
Khi chút an nhiên chưa một ngày có được
Thì sức lực đâu đánh đuổi bọn xâm lăng.

Dậy để thấy, một đất nước Việt Nam
Lịch sử bốn nghìn năm, ngoan cường là thế
Đang để lũ giặc Trung ngang nhiên chễm chệ
Cùng nỗi lo mất nước đến cận kề.

Làm lãnh đạo, được mấy ai, xứng đáng lời thề
Sống hết lòng vì quê hương đất nước
Những con người đủ tài và đủ đức
Đang hiếm dần trong bộ máy hôm nay.

Hướng về Miền Trung những đôi mắt xè cay
Trong nỗi lo âu, cùng trái tim quặn thắt
Khi còn bóng lũ giả nhân phương bắc
Thì nguy cơ mất nước vẫn còn nguyên.

Tg: Phan Quang Phóng

How Odd Is Our Country

My dear, don’t you find our country odd
Four thousand years yet we are still infants
Four thousand years yet we are still weaning
In the face of injustice, still silent

My dear, don’t you find it weird
The scale of these grand sticky rice cakes
The billion dollar statues
And our lives worth the size of a fingernail

My dear, don’t you find it sad
Deep oceans, green forests, lush rice fields 
How our ocean has bled, our trees are all dead 
Our boats miss the waves from far far away

My dear, don’t you hurt for our country
Each newborn bears the debts of those before 
What is left for our children to carry on
Heads held high to the world, standing strong?

What will become of our country 
If you don't know, how will I know 
A question sent to the sky, to those before and those after
Can anyone answer, what will become of our country…?

___

Bài thơ của cô giáo Trần Thị Thanh Lam tại Hà Tĩnh:

Đất Nước Mình Ngộ Quá Phải Không Anh

Đất nước mình ngộ quá phải không anh
Bốn ngàn tuổi mà dân không chịu lớn
Bốn ngàn tuổi mà vẫn còn bú mớm
Trước những bất công vẫn không biết kêu đòi

Đất nước mình lạ quá phải không anh
Những chiếc bánh chưng vô cùng kì vĩ
Những dự án và tượng đài nghìn tỉ
Sinh mạng con người chỉ như cái móng tay...

Đất nước mình buồn quá phải không anh
Biển bạc, rừng xanh, cánh đồng lúa biếc
Rừng đã hết và biển thì đang chết
Những con thuyền nằm nhớ sóng khơi xa...

Đất nước mình thương quá phải không anh
Mỗi đứa trẻ sinh ra đã gánh nợ nần ông cha để lại
Di sản cho mai sau có gì để cháu con ta trang trải
Đứng trước năm châu mà không phải cúi đầu...

Đất nước mình rồi sẽ về đâu anh
Anh không biết em làm sao biết được
Câu hỏi gửi trời xanh, gửi người sau, người trước
Ai trả lời dùm... đất nước sẽ về đâu...?

Nguồn:

 
 
 
 

Mã tài liệu
vp0k0q
Danh mục
Thể loại
Ngày đăng
Lần xem
7
 Các bài thơ họa lại bài "Đất nước mình ngộ quá phải không anh"

Bạn phải gởi bình luận/ đánh giá để thấy được link tải

Nếu bạn chưa đăng nhập xin hãy chọn ĐĂNG KÝ hoặc ĐĂNG NHẬP

BÌNH LUẬN


Nội dung bậy bạ, spam tài khoản sẽ bị khóa vĩnh viễn, IP sẽ bị khóa.
Đánh giá(nếu muốn)
 BÌNH LUẬN

ĐÁNH GIÁ


ĐIỂM TRUNG BÌNH

0
0 Đánh giá
Tài liệu rất tốt (0)
Tài liệu tốt (0)
Tài liệu rất hay (0)
Tài liệu hay (0)
Bình thường (0)

có liên quan