“Con cò lặn lội bờ sông”
Câu ca mẹ hát mãi còn theo em
Thức khuya dậy sớm đã quen
Đầu tắt mặt tối, quanh năm lu bù
Yêu chàng em cứ vô tư
Mặc chàng khuya sớm mộng mơ cô nào
Đôi khi cũng tủi làm sao
Nhưng mà cái phận... biết sao bây giờ?
Cũng may chàng chỉ làm thơ
Tương tư nàng ấy ngẩn ngơ suốt ngày
Việc nhà việc cửa nào hay
Khổ thân em phải xở xoay một mình
Em nào đâu có kêu than
Trồng hoa, cây cảnh, chăm vườn rau xanh
Tô cho đẹp xóm đẹp làng
Đệp nhà đẹp ngõ, con đường đầy hoa
Lại còn nấu rượu, nuôi gà
Làm quà, làm bánh gần xa đắt hàng
Luôn tay chẳng chút rảnh rang
Mọi công mọi việc đa mang vào người
Lúc nào cũng nụ cười tươi
Thân cò đâu quản phận đời mong manh...
Chỉ mong một tấm chung tình
Đẻ em khỏi tủi phận mình... ai ơi...