Có khi nào giáo án Trang Thơ Văn

  Đánh giá    Viết đánh giá
 2       0      0
Phí: Tải Miễn phí
Mã tài liệu
y5z8xq
Danh mục
Thư viện Giáo án điện tử
Thể loại
Ngày đăng
6/6/2012 9:49:24 PM
Loại file
doc
Dung lượng
0.03 M
Lần xem
0
Lần tải
2

HƯỚNG DẪN DOWNLOAD

Bước 1:Tại trang tài liệu nslide bạn muốn tải, click vào nút Download màu xanh lá cây ở phía trên.
Bước 2: Tại liên kết tải về, bạn chọn liên kết để tải File về máy tính. Tại đây sẽ có lựa chọn tải File được lưu trên nslide.com
Bước 3: Một thông báo xuất hiện ở phía cuối trình duyệt, hỏi bạn muốn lưu . - Nếu click vào Save, file sẽ được lưu về máy (Quá trình tải file nhanh hay chậm phụ thuộc vào đường truyền internet, dung lượng file bạn muốn tải)
Có nhiều phần mềm hỗ trợ việc download file về máy tính với tốc độ tải file nhanh như: Internet Download Manager (IDM), Free Download Manager, ... Tùy vào sở thích của từng người mà người dùng chọn lựa phần mềm hỗ trợ download cho máy tính của mình

Đây là đoạn mẫu , hãy download về để xem đầy đủ, hoàn toàn miễn phí 100%
Có khi nào (Bùi Minh Quốc)
Có khi nào trên đường đời tấp nập, Ta vô tình đã đi lướt qua nhau. Bước lơ đãng nào ngờ đang để mất, Một tâm hồn ta đợi đã từ lâu. Đây là một trong những bài thơ dễ nhớ, dễ thuộc và dễ thích. Có lẽ vì nó giản dị, gần gũi, ai cũng có thể bắt gặp mình trong đó. Đời như dòng sông trôi chảy không ngừng và mỗi khi ngoảnh về phía sau bao giờ người ta cũng hối tiếc về một điều đã xa, một bóng dáng mơ hồ, một gương mặt kiếm tìm. Vậy thì phải sống thế nào để không day dứt, phải đi thế nào để ko "vô tình lướt qua nhau". Nếu ví hành trình của mỗi người là một chuyến tàu, chẳng lẽ đến sân ga nào cũng phải dừng lại thật lâu, đi một vòng tìm quanh quất để rồi đau khổ nhận ra hình như đây không phải một nửa của mình. Sợ lỡ mất một cơ hội, sợ bỏ qua một tâm hồn quý giá vô ngần nên cứ phải sống thật chậm, phải cố tìm và hiểu tất cả những người xung quanh, đời như vậy có nặng nề và mệt mỏi quá ko? Tôi chưa bao giờ thấy tiếc về những người mà mình đã lướt qua trên đường đời. Sức người có hạn, dĩ nhiên không thể lúc nào cũng sống tốt, sống đúng. Vả chăng đã gọi là vô tình thì có mấy khi giật mình nhận ra để mà nhớ, mà thương, mà tự dằn vặt bản thân. Cái đáng tiếc nhất theo tôi là đã bắt gặp một ai đó, đã dừng lại bên người ta, đã mơ ước về một điều gì xa xôi nhưng rồi vì trăm ngàn lí do ("Tại vầng trăng, tại em hay tại anh? Tại sang đông ko còn hoa sữa. Tại siêu hình tại gì ko biết nữa. Tại con bướm vàng có cánh nó bay...") mà đành để cho mọi thứ vụt qua kẽ tay. Một lần xin đủ cho một đời khôn nguôi vết ăn năn. Ngày xưa khi làm luận văn tốt nghiệp về Hoài Thanh, tôi đã nhận ra con người muôn đời cũng chỉ có chừng ấy thứ tình cảm yêu, ghét, buồn, vui... nhưng vẫn có những tâm hồn hầu như chẳng thể tìm ra điểm trùng khít. Thế nên đôi khi tôi vẫn ao ước một ai đó lướt qua tôi thật nhanh. Hãy cứ để chiều âm thầm qua, hãy cứ để ngày âm thầm đi và hãy vô tình nhìn nhau bởi có những tấm lòng chỉ có thể ghi nhận mà chẳng thể đón nhận. Tôi là người tin ở luật nhân quả và sự báo ứng. Một ngày nào đó tôi sẽ đau khổ vì cách suy nghĩ và những bước chân vội vã của mình hôm nay. Nhưng ngày đó chưa tới. Thôi thì cứ sống cho hiện tại trước đã.

Có khi nào (Bùi Minh Quốc)

 

Có khi nào trên đường đời tấp nập,
Ta vô tình đã đi lướt qua nhau.
Bước lơ đãng nào ngờ đang để mất,
Một tâm hồn ta đợi đã từ lâu.


Đây là một trong những bài thơ dễ nhớ, dễ thuộc và dễ thích. Có lẽ vì nó giản dị, gần gũi, ai cũng có thể bắt gặp mình trong đó. Đời như dòng sông trôi chảy không ngừng và mỗi khi ngoảnh về phía sau bao giờ người ta cũng hối tiếc về một điều đã xa, một bóng dáng mơ hồ, một gương mặt kiếm tìm.

Vậy thì phải sống thế nào để không day dứt, phải đi thế nào để ko "vô tình lướt qua nhau". Nếu ví hành trình của mỗi người là một chuyến tàu, chẳng lẽ đến sân ga nào cũng phải dừng lại thật lâu, đi một vòng tìm quanh quất để rồi đau khổ nhận ra hình như đây không phải một nửa của mình. Sợ lỡ mất một cơ hội, sợ bỏ qua một tâm hồn quý giá vô ngần nên cứ phải sống thật chậm, phải cố tìm và hiểu tất cả những người xung quanh, đời như vậy có nặng nề và mệt mỏi quá ko?

Tôi chưa bao giờ thấy tiếc về những người mà mình đã lướt qua trên đường đời. Sức người có hạn, dĩ nhiên không thể lúc nào cũng sống tốt, sống đúng. Vả chăng đã gọi là vô tình thì có mấy khi giật mình nhận ra để mà nhớ, mà thương, mà tự dằn vặt bản thân.

Cái đáng tiếc nhất theo tôi là đã bắt gặp một ai đó, đã dừng lại bên người ta, đã mơ ước về một điều gì xa xôi nhưng rồi vì trăm ngàn lí do ("Tại vầng trăng, tại em hay tại anh? Tại sang đông ko còn hoa sữa. Tại siêu hình tại gì ko biết nữa. Tại con bướm vàng có cánh nó bay...") mà đành để cho mọi thứ vụt qua kẽ tay. Một lần xin đủ cho một đời khôn nguôi vết ăn năn.

Ngày xưa khi làm luận văn tốt nghiệp về Hoài Thanh, tôi đã nhận ra con người muôn đời cũng chỉ có chừng ấy thứ tình cảm yêu, ghét, buồn, vui... nhưng vẫn có những tâm hồn hầu như chẳng thể tìm ra điểm trùng khít. Thế nên đôi khi tôi vẫn ao ước một ai đó lướt qua tôi thật nhanh. Hãy cứ để chiều âm thầm qua, hãy cứ để ngày âm thầm đi và hãy vô tình nhìn nhau bởi có những tấm lòng chỉ có thể ghi nhận mà chẳng thể đón nhận.

Tôi là người tin ở luật nhân quả và sự báo ứng. Một ngày nào đó tôi sẽ đau khổ vì cách suy nghĩ và những bước chân vội vã của mình hôm nay. Nhưng ngày đó chưa tới. Thôi thì cứ sống cho hiện tại trước đã.

 

Hiển thị flash toàn màn hình Xem toàn màn hình

Thu nhỏ màn hình

 

Nguồn:

 
LINK DOWNLOAD

Co-khi-nao.doc[0.03 M]

File đã kiểm duyệt
     Báo vi phạm bản quyền
Pass giải nén (Nếu có):
nslide.com
DOWNLOAD
(Miễn phí)