Chú ý:Đây là bản xem thử online, xin hãy chọn download miễn phí bên dưới để xem bản đẹp dạng doc

Đề bài: Tả em bé.

Bài làm 

Các cụ ta có câu “ Ba tháng biết lấy, bảy tháng biết bò, chín tháng lò dò biết đi” cháu Tễu của em cũng đang tuổi tập đi tập nói.

Bé Tễu mới tròn một năm, trông Tễu thật là xinh và bụ bẫm. Mỗi khi Tễu cười thì nhô bốn cái răng trắng tinh. Những sợi tóc mềm mại như sợi tơ tằm được cắt tỉa gọn gàng. Đôi mắt Tễu tròn , đen lay láy ẩn dưới đôi lông mày hình trăng khuyết đen nhạt. Một hôm em sang chơi bé Tễu cười tít mắt đi đến chỗ em vẫy đôi tay lủn củn dễ thương. Tễu rất ngoan, ai bảo gì Tễu cũng nghe theo và làm đúng cái nấy, nếu có ai gọi thì Tễu lại d...ạ, ai bảo Tễu gọi bà thì Tễu gọi b...à...ơ...i ngọng líu ngọng lô. Tễu ngoan nhưng cũng có nhiều tật xấu, nào là cắn, làm nũng, ngửa cổ ăn vạ, lúc thì đòi đi chơi, lúc thì đòi bế nhưng không có ai bế Tễu cả, rồi Tễu khóc được một lúc lại ngừng và lấy đồ chơi ra “xếp xếp” “sắp sắp”. Bé Tễu rất thích đi, cứ thả xuống là cắm đầu cắm cổ chạy, ngã huỵch thì Tễu lại đứng dậy và đi tiếp. Tễu không bao giờ quậy phá linh tinh và không nghịch dại làm chết người.

Em rất quý bé Tễu vì bé luôn đem lại những tiếng cười sảng khoái về hành động, lời nói và Tễu không nghịch dại.

Đề bài: Tả bạn học sinh.

Bài làm 

-    Hương ơi! Nhanh lên

-    Ừ, tớ ra ngay đây, đợi tí nào!

Các bạn biết giọng nói đó là của ai không? Đó chính là Hương cô bạn gái thân nhất của tôi đấy.

Tôi và Hương chơi với nhau lâu lắm rồi, chúng tôi quen nhau khi hai đứa được xếp vào cùng một lớp hai. Từ hồi ấy đến bây giờ đã mấy năm rồi nhỉ? Chà! cũng lâu thật rồi đấy, tuy vậy nhưng tình bạn của chúng tôi vẫn thắm thiết như ngày nào. Tôi và Hương bằng tuổi nhau, nghĩa là năm nay hai đứa chúng tôi đều mười một tuổi. Tuy thế nhưng khi đi với Hương tôi thấy Hương trông có vẻ chững chạc và lớn hơn tôi nhiều. Hương đến lớp trong bộ áo đồng phục với chiếc áo trắng và chiếc váy kẻ ca rô cùng chiếc khăn quàng đỏ được thắt ngay ngắn trước ngực. ở nhà bạn thường mặc những bộ đồ rất mát mẻ, còn khi đi chơi bạn hay chọn các bộ đồ khoẻ khoắn với chiếc áo phông cùng với cùng với chiếc quần jeans. Hương có dáng đi thật uyển chuyển, nhẹ nhàng. Làn da trắng hồng, mịn màng làm tôn lên khuôn mặt bầu bĩnh, đáng yêu của bạn. Chao ôi! Đôi mắt của bạn thật là đẹp. Đôi mắt to, đen láy, sâu thẳm và trong đôi mắt đó luôn ánh lên cái nhìn nghịch ngợm của tuổi học trò nhưng cũng rất  dịu hiền. Mái tóc đen óng, mượt mà, luôn được bạn cặp gọn ra đằng sau gáy bằng chiếc cặp nho nhỏ, xinh xinh. Em yêu nhất là khuôn mặt bạn mỗi khi vui hay mỗi khki bạn được điểm 10, khi đó khuôn mặt bỗng trở nên tươi tắn, rạng rỡ hẳn lên, đôi môi đỏ hồng hé nở một nụ cười để lộ hàm răng trắng, đều đặn. Chúng em quý Hương không chỉ vì nét đẹp đáng yêu của bạn mà là những nết tốt của bạn để chúng em noi theo. ở lớp Hương luyôn tỏ ra là một người học sinh xuất sắc, lực học về các môn của bạn rất đều. Trong lớp bạn còn rất chăm giơ tay phát biểu, những bài toán khó chưa thấy bạn nào giải được thì đã thấy cánh tay búp măng của Hương giơ lên rồi. tuy học giỏi nhưng Hương không hề kiêu căng mà rất khiêm tốn, những hôm có bài khó các bạn học kém thường nhờ bạn ấy giảng hộ và Hương vui vẻ nhận lời, hôm nay Hương giảng các bạn chưa hiểu thì hôm sau Hương lại giảng tiếp cho đến khi các bạn thật hiểu mới thôi. Không những thế Hương còn là một cây văn nghệ của lớp, giọng hát của bạn như trời phú: sao mà ấm áp, thiết tha đến thế khi hát về tình thầy trò, mà cũng thật à nhhí nhảnh, vui tươi khi hát về tình bạn thơ ngây trong sáng của tuổi học trò. Bạn còn rất lễ phép với người trên, khi gặp các thầy cô trong trường bạn đều đứng nghiêm chào hỏi lễ phép.

Sau một thời gian được cùng học, cùng chơi với bạn em đã học được ở bạn rất nhiều tính tốt.

và em sẽ cố gắng noi gương học tập ở bạn để trở thành một người học sinh xuất sắc.

 

 

Đề bài: Em hãy viết thư thăm hỏi cô giáo cũ và nhắc lại một vài kỉ niệm về sự chăm sóc của cô giáo đối với em và các bạn.

Bài làm 

Hà Nội, ngày 10 tháng 3 năm 04

Cô Thành kính mến của con!

Tuy đã qua ngày mùng 8 tháng 3 nhưng vì giờ mới có thời gian rảnh nên con đặt bút viết thư này để thăm hỏi gia đình và chúc cô hạnh phúc nhân ngày lễ này.

Cô có khoẻ không ạ? Cô còn nhớ lớp 2G cô làm chủ nhiệm năm xưa rất ngoan và giỏi. Cô đã dẫn dắt chúng con từ những học sinh tiên tiến trở thành giỏi. Thế bây giờ cô dạy lớp 2 gì ạ? Các em có ngoan và học giỏi không ạ? Còn nhớ lớp mình nói chuyện rất nhiều nhưng nhờ cô dạy dỗ mà lớp ít nói chuyện hơn. thế các em có nói chuyện nhiều như lớp con không? Chắc giờ các em lớp cô dạy vẫn đứng đầu khối 2. à, thế em Mai Anh nhà cô đã cao bằng nào rồi ạ? Hồi đó em mới chỉ đang được đánh vần chữ. Con được biết bây giờ em đã biết đánh đàn mà đánh đàn rất giỏi phải không cô. Thế chắc chị lớn nhà cô cũng sắp thi đại học rồi ạ?

Cô có còn nhớ tập thể lớp 2G không? Từ khi cô chủ nhiệm đến giờ bạn Hồng anh luôn là lớp trưởng đi tiên phong trước cả lớp. Cả bạn Thạc anh nữa bạn cũng học rất giỏi cô ạ. Con thì đã được giải ba của trường rồi ạ. Con rất vui. Cô và bao kỉ niệm về cô luôn ở trong lòng con. Có lần cô đã cầm tay convà giúp con viết nắn nót từng nét. Cô còn bảo bạn Phương Anh viết mẫu cho con để giúp con rèn chữ. Những kỉ niệm đó in đậm trong lòng con cho đến bây giờ.

Thư con viết đã dài, con xin dừng bút ở đây. Con hứa với cô con sẽ học thật giỏi để không phụ lòng cô dạy dỗ.

Học sinh cũ của cô

                                                                                           Kính thư

Đề bài: Em hãy tả lại buổi sum họp của gia đình em hoặc gia đình em quen biết.

 

Bài làm 

Tết năm ngoái, bố mẹ về thăm hai chị em tôi. Cả gia đình tôi lại được ngồi bên nhau trò chuyện thân mật sau một thời gian dài xa cách.

Cả nhà dang ngồi uống trà, đón tết trong phòng khách. ánh đèn nê ông toả ánh sáng xanh dịu. chiếc tủ đứng bằng gỗ cẩm ly được đánh véc ni láng bóng như mặt gương, nổi bật các đường vân như những nét hoa văn kì ảo. ấm trà nóng bốc hương sen nghi ngút bên cạnh đĩa bánh mứt thơm ngon. Cây hoa đào với muôn ngàn cánh hoa nở rộ vẫy chào năm mới. đồ dùng trong nhà được mẹ tôi sắp xếp rất gọn gàng.

Mẹ lấy trong va ly ra hai chiếc hộp quà xinh xắn. Ba nói:

-          Nào! hai chị em con mở ra xem bố mẹ mua tặng món quà gì?

-          à! Đó chính là một chú thỏ bông ngộ nghĩnh mà tôi mong có được nó từ bấy lâu nay. Bà tôi mang ra một gói kẹo đưa cho hai chị em tôi:

-          Hai cháu ăn xong nhớ đánh răng kẻo bị sún thì khổ.

Bé Long chen vào quả quyết:

-          Long thương bà này, thương ba, mẹ, chị My và ...cô Hiền nữa. Vừa nói Long vừa giơ ngón tay ra đếm làm cho cả nhà phì cười. Ba hỏi với giọng nói sao mà ấm áp quá.

-          Thế năm nay con có được giấy khen không?

Tôi thưa với bố và khoe tấm giấy khen:

-          Có ạ!

Bố xoa đầu tôi cười:

-          Tốt lắm!  Cố học giỏi cho mẹ và ba mừng nhé con.

Mẹ nhìn tôi với ánh mắt trìu mến, chứa đựng cả một biển trời yêu thương dành cho tôi. Mẹ nở một nụ cười kín đáo, một niềm vui khôn tả. Trên ti vi chiếu chương trình đón tết. A! ở hồ Gươm đang bắn pháo hoa đẹp quá! Đêm giao thừa đó, cả gia đình tôi quây quần bên nhau suốt đêm.

Cứ năm nào cũng thế, gia đình tôi luôn có được những giờ phút sum họp thật vui vẻ, đầm ấm. Hai chị em tôi thật hạnh phúc trong mái ấm gia đình, trong vòng tay yêu thương của ba mẹ.

 

Đề bài: Em hãy tả cảnh nhộn nhịp của sân trường em trong giờ ra chơi.

Bài làm 

Nhanh thật đấy! loáng một cái cũng đã đến cuối tiết hai rồi, mà sao sân trường im ắng quá! Ngoài kia chỉ nghe thấy âm thanh vi vu của gió, líu lo của chim, với tiếng lá cây xào xạc mà thôi. Bỗng tùng! tùng! tùng! Ba hồi trống vang lên làm âm thanh im ắng ấy biến đâu mất và thay vào đó là tiếng nói, tiếng cười, tiếng hò reo khắp sân trường.

Từ mọi cửa lớp, học sinh thi nhau ùa ra sân như những dòng thác đổ. Sân trường lúc trước rộng là thế mà bây giờ như hẹp lại bởi những tiếng cười đùa, tiếng bước chân chạy nhảy vui vẻ của các bạn học sinh. Màu đen của những mái đầu học trò, màu xanh rì của lá cây, màu trắng của áo đồng phục và cả màu khăn đỏ của các bạn đội viên nữa, tất cả những màu sắc ấy hoà quyện lại với nhau thành một vườn hoa đầy màu sắc, rực rỡ dưới ánh nắng ấm áp mùa thu. Có mấy nhóm chơi đã xác định được chỗ của mình rồi đấy! Dưới tán lá xanh mát của cây đa này là trò nhảy dây của các bạn gái, còn dưới gốc phượng có từng chùm hoa đỏ rực kia là chỗ bắn bi của các bạn trai, ồ! còn nhóm kéo co kia khôn thật xí ngay được một chỗ vừa rộng rãi lại mát mẻ ở dưới gốc hàng dưà. Xem ra mỗi trò chơi đều có cái hay, cái vui riêng của nó nhưng vui và sôi nổi nhất trong các nhóm chơi vẫn là trò kéo co. Trông xem trọng tài là ai mà oai thế nhỉ? à! Đó là Trang cô bạn hcọ với tôi đây mà, “nào cả hai đội đã sẵn sàng rồi trọng tài thổi còi đi chứ” “Huýt” tiếng còi của trọng tài vang lên báo hiệu cuộc chơi đã bắt đầu. “Dô ta! Dô ta!” cả hai đội đều cố sức kéo, chắc là mệt lắm nên bạn nào mặt cũng đỏ bừng mồ hôi thì chảy ròng ròng. Xung quanh đó các bạn cũng cổ vũ rất nhiệt tình: “Hiếu cố lên! Thắng cố lên”. Hiệp này xem ra có vẻ gay go, chưa đội nào phân thắng bại thì bỗng một tiếng hò reo lên: “Hú! Hú! hoan hô! Hiếu thắng rồi, cừ lắm!”. Tiếng reo hò đó làm ấn định tỉ số 1, 0 nghiêng về đội anh chàng Hiếu đang vui mừng cười toe toét. Ngay gần đó là trò chơi nhảy dây của các bạn gái cũng vui không kém. Vòng này là ba bạn: Thảo, Hiền, Lê thi với nhau, chà bàn này có vẻ gay go nhỉ vì cả ba bạn đều là những tay nhảy cừ trong lớp. Trông các bạn nhảy siêu thật, chân thoăn thoắt, tay đưa dây nhanh vèo vèo, chỉ nghe thấy tiếng dây vun vút chứ chẳng thấy dây và chân đâu cả. Vập! Vập! cả hai bạn Hiền Lê nhảy siêu thế mà bây giờ cũng bị loại và còn mình Thảo xứng với chức vô địch mà thôi. Bỗng tôi nghe thấy tiếng “Bắn đi Đạt, cho Nam thua đi” nhìn sang thì mới biết Đạt và nam đang bắn bi. Nhìn kìa, điệu bộ của Nam trông đến là buồn cười, xoa xoa bi này lại còn hà bi nữa chứ, lợi dụng lúc Nam sơ hở Đạt đặt bi xuống và cạch thế là Đạt thắng rồi. Lúc này Đạt mới bảo Nam đang ngắm các bạn gái “Này! tớ thắng rồi”, nghe Đạt nói Nam tức lắm định trả thù nhưng bỗng Tùng! Tùng! Tùng! ba hồi trống vang lên báo hiêụ giờ ra chơi đã hết. Chúng em xếp hàng rồi vào lớp trả lại sự yên tĩnh cho sân trường.

Tuy chỉ có 15 phút thôi nhưng 15 phút đó cũng đủ giúp chúng em thoải mái, sảng khoái và tự tin hơn bước vào các tiết học sau.

 

 

Đề bài:  “Em hãy tả quang cảnh buổi lễ chào cờ đầu tuần của trường em”.

Bài làm 

Chim hót líu lo, trăm hoa đua nổ, em thầm nghĩ: “Sao cảnh vật đẹp thế nhỉ?”. Sực nhớ ra hôm nay có buổi lễ chào cờ đầu tuần, em nhanh chân rảo bước tới trường trên con đường quen thuộc với niềm vui và sự phấn khởi tràn ngập.

Sân trường trở nên nhộn nhịp như một ngày hội. Chị nắng nhảy nhót trên bầu trời trong xanh để ca múa. Những làn mây trắng như đang khẽ cười, thắp sáng sự vui mừng. Anh gió đu đưa vẫy chào mọi người. Các bạn học sinh đang xếp những hàng ghế thẳng tăm tắp như chơi trò xếp hình. Các thầy giáo, cô giáo đều có mặt đông đủ cùng với nụ cười tươi thắm nở trên môi. Ai nấy cũng đều bận rộn chuẩn bị cho lễ chào cờ. Bỗng: “Tùng!... Tùng!... Tùng!...”. Tiếng trống báo hiệu buổi lễ chào cờ vang lên. Ai nấy cũng đều trong tư thế chuẩn bị ở vị trí của mình. Cô Hằng tổng phụ trách nghiêm nghị ra hiệu lệnh: “Nghiêm! Chào cờ!... Chào!”. Các bạn đội viên giơ những bàn tay nhỏ nhắn của mình lên để chào cờ một cách dứt khoát. Trong từng nhịp trống do các bạn trong đội nghi lễ đánh, lá cờ được kéo lên từ từ theo ánh mắt đầy xúc động của mọi người. Những ánh mắt ngây thơ đó như muốn nói rằng sẽ luôn học tập thật giỏi để trở thành những người có ích cho xã hội, để không phụ công lao của các chiến sĩ đã hi sinh thân mình bảo vệ Tổ quốc. Tiếng trống dứt, cô Hằng hô: “Quốc ca!”. Những lời hát dõng dạc, đầy khí thế vang lên như đánh thức bầu không khí chung quanh. Bài hát như nhắc nhở chúng em về công lao của những người đã tham gia hoạt động cách mạng, giữ gìn độc lập, bảo vệ đất nước. Bài hát Quốc ca kết thúc, cô Hằng hô tiếp: “Đội ca!”. Những đôi môi nhỏ bé mấp máy theo lời hát: “Cùng nhau ta đi lên theo bước Đoàn thanh niên đi lên...” tràn đầy vẻ quyết tâm như muốn nói sẽ cố gắng học tập để không làm phụ lòng Bác Hồ kính yêu luôn che chở cho mình, để không phụ lòng những người đang dạy dỗ mình. Những giây phút này như ngừng trôi. Gió như ngừng thổi. Chim như ngừng hót. Tất cả dường như đều im lặng, nhường chỗ cho bài hát. Khi kết thúc bài hát, cô Hằng hô vang với giọng nói dứt khoát:

- Vì Tổ quốc xã hội chủ nghĩa, vì lí tưởng của Bác Hồ vĩ đại: Sẵn sàng!. Cả sân trường như nổi dậy sau lời nói mà mọi người cùng đáp lại: “Sẵn sàng!”. Sau đó, cô Hằng nhận xét các lớp trong tuần qua và phổ biến các hoạt động tuần này. Khi kết thúc lễ chào cờ, mọi người cùng nhau hát vang bài hát: “Vì một thế giới ngày mai” để hưởng ứng SEA Games 22. Sau đó, các bạn học sinh xếp hàng vào lớp. Sân trường trở nên vắng vẻ.

Giờ buổi lễ chào cờ đã kết thúc nhưng những giây phút đó sẽ luôn conf đọng mãi trong em. Em tự hứa với mình sẽ luôn cố gắng học tập thật tốt để có thể xứng đáng với lá cờ Tổ quốc.

 

Đề bài:  Em hãy kể lại câu chuyện về một việc làm thể hiện nếp sống văn minh ở nơi công cộng (có thể đối chiếu với những việc làm sai trái cũng xảy ra ở nơi đó, lúc đó)

Bài làm 

Hôm nay là ngày chủ nhật, từng chú chim non ríu rít trên cành, nắng vàng trải thảm xuống mặt đường. Bỗng mẹ gọi em: “ Minh ơi, đi chợ với mẹ nào!”. Chỉ và phút sau là em và mẹ đã có mặt ở chợ. ở đằng kia có gì mà đông thế?  Em lon ton chạy ra xem.

Trên mặt đường bây giờ là những mảnh vỡ lăn lóc, dòng người vẫn qua lại, chẳng ai hỏi han

gì. Em hỏi chú An thì mới hay đây là những mảnh vỡ của cô bán sữa, chả là sáng nay, cô ấy đem sữa đi bán, mọi người mua đông lắm, chẳng ai nhường ai, bỗng có một anh thanh niên chạy qua va vào xe cô làm xe đổ hết, nhưng anh ấy không xin lỗi và chạy đi mất rồi. Cô ấy

bảo, cả nhà cô phụ thuộc vào mấy chai sữa, bây giờ đổ hết thì….Em đến gần mới thấy nét mặt cô đỏ gay, hai mắt rơm rớm, đã thế mấy cô hàng nước còn chế giễu cô: “Dào ơi, vài chai sữa chứ mấy, thôi đi đi, đừng ăn vạ, tôi không mang lửa đốt vía đâu”! Trông mặt cô lại càng thêm buồn, nước mắt cũng đã chảy dài trên làn má cô. Mọi người xung quanh bảo: “Cũng chục chai đấy chứ chả ít đâu đấy!” rồi lát sau cũng lủi đi mất. Bầu trời xám xịt lại, mọi người vẫn đi qua chẳng để ý gì. Thỉnh thoảng có người đi qua bảo” thật tội nghiệp, nhưng kệ, chả phải việc của mình” rồi đi luôn. Em thấy thương cô, bỗng ở trong nhà có một cụ già bước ra. Cụ già lăm rồi, hai má cụ đã hóp nhưng nét mặt cụ hiền từ nên ai cũng quý, cũng yêu, cụ bảo: “Ôi trời, thật là vô lương tâm, như thế mà cũng bỏ đi được sao?  Rồi cụ khẽ đi vào trong nhà lấy cái gì đấy, thì ra cụ lấy ái chổi đót cùng một cái xẻng đã cũ. Bà quét thật sạch sẽ, nhân tiện bà quét luôn cho nhà bên cạnh nhà này bẩn quá, hình như chưa quét sân bao giờ. Khi quét xong, bà vun gọn vào xẻng và đem đổ. Sau đó bà đẻ gọn chổi xẻng vào một chỗ rồi khẽ ra an ủi cô” thôi cháu à, tiếc làm gì, giận àm gì cái loại bất lương ấy”. “à, đây có ít tiền, cụ cho để mà mua mớ rau, mớ hành mà ăn” . Lúc đầu cô cũng từ chối, nhưng bà cụ cứ để vào tay cô.

Bây giờ, cô mới cất giọng run run và trầm: “bà ơi, cháu cảm ơn lòng thành của bà, cháu sẽ đền ơn, nhưng thôi , bà cứ cầm lấy mà ăn dưỡng tuổi già. Bà lại bảo: “Ơ cái chị này, bà cho, cầm lấy!” Bà nói mãi chị mới nhận lúc này, mấy cô hàng nước cũng hối hận lắm, nét mặt họ đỏ dừ vì xấu hổ, họ cũng xin lỗi cô và cũng góp chút ít. Em cảm động lắm và tự hỏi: “Sao mình không đỡ cô nhỉ? “Đang nghĩ thì mẹ gọi “Minh ơi, về thôi con”. Em liền theo mẹ đi về.

Em rất cảm kích trước tấm lòng của bà cụ, cụ thật lương thiện. Em sẽ cố gắng là một người như cụ.

 

 

 

Đề bài:   Hãy kể lại một việc làm tốt đẹp thể hiện nếp sống văn minh nơi công cộng (có thể đối chiếu với những việc làm sai trái xảy ra ở nơi dó, lúc đó)

Bài làm 

 

Hôm nay thời tiết chuyển mùa, cả nhà em ai cũng cảm thấy uể oải. Cũng vì thế mà thằng cu Cò nhà em bị sốt, ho nhiều. Rất may là nhà em lại gần nhà cô Hoa bác sĩ nên mẹ bảo em cùng mẹ đưa cu Cò sang khám.

Cô Hoa mở phòng khám tại nhà đã lâu. Mọi ngày phòng khám luôn đông, nhưng hôm nay đông hơn hẳn. Mới đến gần em đã thấy lớp trong, lớp ngoài, người đứng người ngồi trong phòng khám. Em lấy số thứ tự rồi vào chỗ ngồi chờ. Nhìn quanh em thấy một bạn ngồi ở góc nhà đầu dựa vào tường trông vẻ mệt mỏi. Em ra bắt chuyện với bạn cho đỡ buồn nên biết tên bạn cho đỡ buồn nên biết tên bạn là Liên cũng học lớp 5 như em. Bạn bị cảm nhẹ, phải nghỉ học từ hôm qua. Chúng em đang nói chuyện với nhau thì ngoài cổng tiếng xe máydừng lại. Một cô bước vào trên tay bế một em bé đầu đội mũ len, mặc áo bông dày. Chú đi cùng vội vã lấy số thứ tự rồi loay hoay tìm chỗ. Thật may là còn một ghế trống cho hai mẹ con cô. Chắc đó là cặp vợ chồng cùng đứa con. Bỗng đứa bé khóc to, người vợ nựng mãi mà đứa bé không ngớt khóc. Mọi người ngồi trong phòng vừa cảm thấy ái ngại vừa thương đứa bé. Liên nhìn đứa bé: mặt đỏ bừng bừng và ho sụ sụ, tiếng thở khò khè Liên liền đứng dậy đi tới chỗ người phụ nữ bảo:

- Cô ơi, cháu chỉ hơi mệt thôi. Cô cho em vào khám trước kẻo em mệt.

Người phụ nữ nhìn Liên vẻ ái ngại. Liên vẫn chìa con số của mình ra:

- Chờ bác kia khám xong rồi cô đưa em vào khám cô ạ! Cô cầm lấy đi cô.

Người phụ nữ xúc động cầm lấy con số và cảm ơn Liên rối rít. Mọi người chứng kiến sự việc đó đều trầm trồ khen ngợi cô bé tốt bụng.

Từ nãy dến giờ em đã quan sát  hết và cảm thấy thán phục và hứa sẽ học hỏi người bạn nhỏ trong phòng khám.

 

 

Đề bài: Em hãy kể lại một câu chuyện mà em (hoặc bạn em) đã trải qua có nội dung như câu tục ngữ:            “Có công mài sắt có ngày nên kim”

 “Ôi trời ơi! Lại kiểm tra toán nữa rồi!”-tôi nhăn nhó. Tôi ngồi cầu trời khấn phật mãi mà vẫn cứ cho bài kiểm tra.

Đầu năm, tôi rất ghét và sợ môn Toán. Đến giờ toán,tôi cảm thấy như bị cực hình. Nghe cô giảng mà mà tôi chẳng hiểu gì cả. Không phải là tôi nói chuyện trong lớp đâu! Tôi luôn trật tự nghe cô giảng và cũng luôn làm đủ bài tập. Nhưng những con số và các hình vẽ khó cứ làm tôi hoa hết cả mắt. Các bài tập nâng cao hầu như tôi đều nhờ mẹ giảng. Vì mẹ tôi không phải đi công tác nên tôi thường ỷ lại vào mẹ. Các bài kiểm tra của tôi thường bị điểm kém. Cô giáo phê bình tôi trước lớp, bố mẹ cũng rất buồn về sức học của tôi. Tôi cảm thấy xấu hổ và quyết tâm học tốt môn này.Tôi bắt đầu lập ra một kế hoạch học tập khoa học.Tôi dành thời gian học toán nhiều hơn nhưng cũng không quên các môn khác. Tôi cũng không xem ti vi và đọc chuyện nhiều.ở trên lớp, tôi luôn cố gắng nhập tâm bài giảng của cô, chỗ nào chưa hiểu tôi hỏi lại cô hoặc nhờ bạn giảng. Tối về tôi luôn tự làm các bài tập. Bài nào khó, tôi xem lại bài giảng và mẫu của cô, xoay cách này cách khác. Tôi nhờ mẹ mua những quyển sách hay về môn này. Dần dần tôi học khá hơn và cũng không sợ môn toán như trước nữa.Bố mẹ tôi luôn ủng hộ và tạo điều kiện cho tôi. Hôm thứ tư, cô trả bài kiểm tra toán và đó là lần đầu tiên tôi được điểm tốt. Tôi bị trừ mất đi một điểm vì chưa trình bày và giải thích rõ ràng. Tôi lại học, học và học. Học cách trình bày ,học cách iải thích sao cho mạch lạc và dễ hiểu. Trong tời gian cố gắng học toán, tôi phải cảm ơn cô nhiều nhất. Cô luôn ở bên, động viên, khuyến khích tôi. Cô vẫn thường nói với tôi: “có công mài sắt có ngày nên kim”. Hôm sinh hoạt lớp, tôi đã được tuyên dương. Tôi rất vui.

Bây giờ, tôi đã học khá môn toán hơn trước. Tôi hiểu rằng phải có quyết tâm cao thì mới làm được những việc khó, như câu ca dao vẫn  nói: “Có công mài sắt có ngày nên kim”.

 

Đề bài: Em đã có dịp đến thăm một cảnh đẹp của địa phương em hoặc ở nơi khác. Hãy thuật lại cuộc đi thăm đó.

Bài làm 

 

Một năm học vất vả đã qua, và đến kì nghỉ hè này, gia đinhg tôi tổ chức đi chơi biển Đồ Sơn. Tôi vô cùng thích thú vì đây là nơi mà tôi chưa từng đặt chân đến.

Bốn rưỡi sáng, lơ mơ ngái ngủ, tôi đã bị bác đồng hồ chăm chỉ nhưng đôi khi hơi khó tính đựngậy cho bằng được. Tôi uể oải dụi mắt đi chầm chậm vào nhà tắm vệ sinh cá nhâ. Cả nhà tôi đã thức dậy từ bao giờ, đang lục cục sắp lại đồ. Đánh răng rửa mặt xong, tôi thay quần áo rồi theo bố mẹ ra cửa. ở đó có một chiếc ô tô chễm chệ chờ đợi. Bố tôi xách va li, mở cốp xe rồi để vào đấy. Mẹ tôi, chị tôi, bố tôi và tôi cùng leo lên xe. Chiếc xe bon bon chạy luôn. Nhà cửa, cây cối như những thước phim quay nhanh cứ vùn vụt. Thích nhất là lúc qua cầu, được xem phim từ trên cao. Sau đó tôi ngủ lúc nào chẳng biết. Đánh một giấc dài dậy mà vẫn chưa tới nơi, tôi đâm sốt ruột. Nhưng… khoan, tôi nghe thấy tiếng nước àooo…oo, mùi mằn mặn mang đặc chất biển. thôi, đúng rồi, đúng là tới biển thật rồi! Tôi sung sướng lâng lâng. Nắng vàng nhè nhẹ vươn từ mặt trời đi khắp nơi. Tôi nhảy phốc xuống xe ngay khi đến khách sạn. Gia đình tôi bước vào tiền sảnh. Bố tôi lấy chìa khoá phòng rồi dẫn cả nhà lên tầng. Căn phòng thật rộng. tôi ra ban công phóng tầm mắt ngắm biển. Long lanh một màu nắng trên mặt nước. Người đi tắm chiu chít trên bờ. Những quán nước trên cát dựng từ cột, lợp lá thật thơ mộng. Tôi vào phòng nghỉ ngơi đã. Chiều tôi thức dậy gọi bố mẹ đi bơi. Băng qua con đường nhựa là đến bãi cát. Người đi tắm tấp nập. Có mấy người tắm xong, khoác khăn lên bờ, người ướt dượt. Có mấy người lại nằm dài tắm nắng. Còn dưới biển, đủ người già trẻ.. tắm táp, bơi lội. Có mấy bạn nhỏ cũng mặc áo phao như tôi, bố mẹ đang dạy bơi. Tôi ngâm mình xuống nước, mát lắm! bơi lội thoả thuê, tôi lên bờ xây lâu đài cát và cùng bố mẹ ngồi quán uống nước. Sau đó tôi về tắm sạch, mặc quần áo mới rồi xuống nhà ăn. Trời đã xẩm tối. Tôi ngồi vào bàn ăn. Nào là cua, nào là mực, nào là tôm… Cho ôi, bao nhiêu món đồ biển bày ra đây. Tôi ăn rất nhiều nhưng vẫn lên phòng trước mọi người. Tôi ngồi xem vô tuyến một lúc thì mẹ tôi lên gọi tôi ra biển chơi. Cả nhà tôi ra biển, thuê ghế nghỉ, nghe tiếng sóng vỗ ào ạt. Mặt trăng ở biển sao mà khác với thành phố thế, nó to, tròn và hơi đỏ như mặt trời. Sóng tung bọt lấp loáng một dải dọc vàng vàng. Tôi đang mơ màng thì bị chị tôi kéo đi. Ra khỏi bãi cát là đến mặt đường nhựa. Hai bên vỉa hè, hàng đồ lưu niệm mọc như nấm. Gia đình tôi đi dạo và mua luôn quà cho ông bà và hàng xóm. Đèn đường vàng vàng như làm tăng bầu không khí náo nhiệt ở đây. Người đi đường cũng có thể là khách du lịch, mua hàng trao đổi thật là sôi nổi. Mua xong gia dình tôi trở lại khách sạn, để ngày mai còn lên đường về thủ đô Hà Nội.

Chuyến đi đã kết thúc, nhưng những suy nghĩ của tôi về thành phố cảng này chưa dừng lại. cuộc vui chơi với biển này đã mở đầu cho một mùa hè xanh tươi trẻ. Tôi yêu thiên nhiên, nhất là biển cả bao la.

 

 

Đề bài:  Thuật lai những việc em đã làm trong ngày Chủ nhật vừa qua.

Bài làm 

Sau một tuần học tập căng thẳng em lại có ngày chủ nhật làm được nhiều việc giúp mẹ.

“Reng reng” bác đồng hồ gọi em thức dậy bước ra kkhỏi giấc mơ có nàng Bạch Tuyết và bảy chú lùn lúc sáu giờ. Em liền choàng dậy, ra làm vệ sinh. Tiếng nước réo ù ù cùng mùi thuốc đánh răng thơm mát làm em có cảm tưởng như đang ở trong một khu rừng tuyệt đẹp. Rồi em xuống ăn sáng cùng cả nhà. ăn sáng xong em tiễn bố mẹ đi làm. Bác đồng hồ lúc này chỉ bảy giờ. Bây giờ làm gì đay? à! Đúng rồi! Chị chổi ơi! Ra đây với em. Em cùng chị chổi đi quanh nhà. Chị đi đến đâu nhà sạch đến đấy. Lũ bụi vừa thấy chị đến đã chạy bán sống bán chết ra khỏi nhà. Em vừa quét nhà xong thì nghe tiếng sàn nhà nói: “Cô chủ ơi!Lau mặt cho tôi đi!” Em liền chào chị chổi và xách xô nước, giẻ lau nhà ra. Nước mát rười rượi. Em vò giẻ thật sạch rồi vắt kiệt nước và lau. Lau hết một lần em giặt lại giẻ và lau lại lần nữa. Lúc trước nước trong vắt thì bây giờ chuyển màu đục ngầu. Rồi em rửa tay, ra nấu cơm. Lúc này là mười giờ. ái chà chà! Hôm nay mẹ cho em ăn toàn món ngon. Em bắt đầu nhặt rau. Oái! Khiếp lão sâu béo thế. Em hét lên vì bắt được lão sâu vàng rộm, béo mập. Nhặt rau xong em đặt nước luộc và rán trứng. Tiếng đũa đánh trứng tách tách và tiếng dao băm thịt bặp bặp, tiếng dầu dán lép tép nghe rất vui tai. Mười một giờ em ăn cơm với bố mẹ. Bố khen em nấu cơm rất khá. ăn xong em đi ngủ đến chiều lúc hai rưỡi em học bài. Ôi sao bài này khó thế! Em nghĩ mãi mà vẫn chưa ra! Ngoài vườn lũ chim thi nhau hót líu lo như cổ vũ động viên em cố gắng làm bài. Bác đồng hồ mọi khi nói nhiều vào loại nhất nhà mà bây giờ cũng  như im bặt cho em sự yên tĩnh làm bài. Cuối cùng em cũng làm ra. Xong em ra vườn chăm sóc cây. Những giọt nước long lanh như những đứa trẻ nghịch ngợm chạy nhảy tung tăng quanh gốc cây. Những cây non vươn mình đu đưa trong nhạc gió réo rắt. Rồi em vào bếp nấu cơm tối với mẹ. Tối đến cả nhà em quây quần sum họp bên nhau nói chuyện rôm rả rất vui vẻ. Sau bữa cơm em xem tivi đến hai hai giờ em chuẩn bị sách vở và đồ dùng học tập cho ngày mai rồi đi ngủ. Nằm trên giường em nghĩ mà thương các bạn nhỏ mồ côi không có một mái ấm gia đình như em. Em mong trên trái đất sẽ không còn những bạn nhỏ mồ côi. Ai cũng có một gia đình hạnh phúc.

Ngày chủ nhật của em trôi qua như thế đấy. Em mong ngày chủ nhật lại đến thật nhanh để em làm nhiều việc như thế giúp mẹ.

 

Đề bài:  Thuật lai những việc em đã làm trong ngày Chủ nhật vừa qua.

Bài làm 

Ngày chủ nhật vừa qua, thấy bố mẹ em bận nhiều việc nên em không sang nhà bạn chơi như các hôm khác mà ở lại phụ giúp gia đình.

Theo thói quen, cứ đúng 6 giừ sáng khi chú gà trống choai gân cái cổ gáy những hồi "te, te" ngắn ngủn là em bật dậy khỏi chăn và bắt đầu một ngày mới tươi đẹp. Em làm vệ sinh cá nhân xong rồi bước ra sân. Chà!chà! Cái hương vị ngày tết lại uyển chuyển báo trước bằng những loài hoa đã tưng bừng nở khắp vườn rồi đây!. Sau khi tập thể dục và vào nhà ăn sáng thì đồng hồ đã dừng chân tại 7 giờ. Bây giờ em phải đi giặt quần áo mới được. Cái thau quần áo to thật, em cảm tưởng nó còn to hơn cả người em nữa, nhưng không sao, em vẫn có thể giặt ngon lành. Thế là công việc được bắt đầu. Vò xong nước thứ nhất, em hoà tan xà phòng vào và lấy cái bàn giặt ra nhàu từng cái quần, cái áo. Bong bóng xà phòng cứ phập phồng như thở trong chậu. Màu trắng xoá và hình dạng xôm xốp, nhè nhẹ trông như đám mây. Chỉ một loáng thôi mà quần áo đã sạch rồi, chẳng còn một vết bẩn nào nữa. Ôi! Bây giờ đôi tay của em đã mỏi nhừ và em sẽ phải nhờ sự giúp đỡ của mẹ thôi. Mẹ đang nấu ăn trong phòng bếp nghe tiếng gọi liền đon đả chạy ra xoa đầu và khen "con mẹ giỏi quá!". Sau đó em cùng mẹ vừa hát vừa phơi đồ lên dây. Những con chim hoạ mi cũng hót véo von như thể ca ngợi em.

Buổi chiều, khi ngủ dậy em lấy chổi, quét nhà. Chị chổi xinh đẹp nhiều màu sắc đi đến đâu thì bọn bụi bẩn chạy bán sống, bán chết tới đó. Một lát sau em thấy nhà mình sáng sủa hẳn lên. Chết thật đã 3 giờ chiều rồi, em phải học ngay mới được. Xong đâu đấy em xuống nhà ăn cơm.

Tối đến, cả nhà quây quần bên nhau nói chuyện. Mười giờ đêm em mới đi ngủ. Nằm trên giường, em nở nụ cười mãn nguyện vì hôm nay thật là tuyệt vời.

 

Bài Làm

 Nhà em có nuôi một con mèo. Nó là thành viên khá quan trọng trong gia đình em.

 Con mèo vừa tròn một tuổi. Chú ta nặng khoảng một cân rưỡi. Nó là giống mèo đực được bác em cho năm ngoái. Con mèo này béo tốt, nằm vừa trong vòng tay em. Chú mèo khoác lên mình chiếc áo hai màu: trắng và  vàng. Lông chú mượt như tơ, nhìn xa như một khối mây biết đi. Lông phía trên lưng màu nâu vàng, còn lông cổ, đầu và chân đều màu nâu trắng. Cái đuôi dài thướt tha, mượt mà lúc ngoe nguẩy bên này, lúc lắc lư bên kia. Bốn cái chân thon thon. Bên dưới bàn chân là tấm nệm êm của mèo, làm cho những bước chân của chú thêm nhẹ nhàng. Đồng thời chú cũng có hàng móng vuốt sắc nhọn - vũ khí lợi hại nhất của chú ta. Đầu mèo ta chỉ to bằng quả cam sành, lắc lư liên tục. Đôi tai nhỏ hình tam giác dựng đứng để nghe ngóng. Em sờ vào tai chúng nhưng chú ta không thích cứ lắc lắc cái đầu. Cái mũi hồng hít hít ngửi ngửi trông thật dễ thương. Hàng ria mép trắng muốt trông oai vệ gớm! Đôi mắt tinh ranh, đen nhánh như có thủy tinh luôn trông ngang ngó dọc. Mỗi khi chú ngáp để lộ mấy cái răng bé xíu như mấy cái gai nhỏ.

 Những ngày trời nắng, sáng dậy chú lại ra giữa sân rồi liếm cái lưỡi hồng vào chân trước, còn hai chân sau duỗi ra đằng sau. Thế là chú ta lại nằm sưởi nắng. Chú vờn cái đuôi rồi cắn cắn gặm gặm. Còn mùa đông chú nằm trên người em ngủ tít. Tai chú cực thính. Một tiếng động nhỏ mèo ta cũng nghe thấy. Ô kìa! Chú mèo nằm sau thùng gạo để rình chuột đấy. Bỗng một con chuột mon men đến bên chiếc lồng bàn đậy thức ăn. Chợt, chú mèo lấy đà. Đoạn, nó nhảy phóc đến chỗ con chuột. Chú chuột ranh mãnh đã nằm trong móng vuốt mèo ta. Chú mèo nhà em là thế đấy.

 Từ ngày đó, “vệ sĩ” mèo canh gác nhà em sạch bóng chuột. Chú còn chơi với em mỗi lúc rảnh rỗi. Nó là người bạn nhỏ của gia đình em.

 

   

     

      Bài Làm

 Loài hoa các bạn thích là hoa gì? Chắc chắn có nhiều câu trả lời. Chị Huệ trắng muốt duyên dáng hay là chị phong lan tim tím yểu điệu? Còn với em, loài hoa em yêu thích và đẹp nhất là hoa hồng.

 Trước hiên nhà em có trồng một chậu hồng nho nhỏ. Hoa hồng quả không hổ danh là nữ hoàng các hoa. Đó là cây hồng nhung. Hoa khoác lên mình bộ váy áo màu đỏ thắm, một màu đỏ thật sang. Nhưng bộ dạ hội đó còn lộng lẫy hơn vào buổi sáng, những hạt sương đọng trên cánh hoa như những viên kim cương lấp lánh trong nắng, điểm xuyến cho tà áo thắm đỏ rực rỡ. Cây hoa chỉ ra ba bông nhưng bông nào bông nấy đều đẹp mê hồn. Ba hông hoa như ba nàng công chúa xinh đẹp, kiều diễm. Những cánh hoa chắc là đẹp nhất. Lớp lớp cánh hoa như những bậc thang. Cánh hoa thật mịn màng, mượt mà như tơ lụa đỏ thắm, chúng kết vào nhau tạo nên bông hồng duyên dáng. Đường nét từng cánh hoa thật uyển chuyển, đó là tuyệt tác của bông hồng, là một sự kì ảo vô hình thu hút người ngắm. Nhị hoa màu vàng thật hợp với dáng vẻ sang trọng của hồng nhung

Đầu nhị có đôi chút phấn trắng như hạt cát vàng nhấp nhánh. Thân cây chắc chỉ to và dài bằng cái đũa. Thân hoa có gai, những cái gai bé nhưng nhọn bảo vệ cho ba nàng công chúa Hồng trẻ đẹp. Mờy chiếc lá nhỏ nhỏ, xanh đậm, sờ cưng cứng, ram ráp.

 

Chà, thế mà nhanh thật! Mới ngày nào, các bông hoa chỉ là nụ hồng e ấp, nhỏ xíu, thế mà bây giờ những cánh hoa đã xòe ra giỡn với gió. Mỗi khi đi học về, em thường ra chỗ cây hồng để thưởng thức hương thơm ngọt ngào đó. Em nhắm mắt lại và thả mình theo những cánh hoa. Nó dắt em đến một thế giới kỳ diệu. Ở đó, có ba nàng tiên đi cùng em vào khu vườn đầy hoa đó. Đó là vương quốc kỳ ảo với muôn vàn điều mới mẻ. Một thảm hoa rực rỡ hiện ra trước mắt em. Trên bầu trời là những đám mây bồng bềnh trôi, trong ánh  mặt trời rực rỡ và muôn màu muôn vẻ của bảy sắc cầu vồng. Một làn gió nhẹ thoảng qua làm rung cánh hoa... Tất cả đều hấp dẫn vô cùng. Tiếng xe máy nổ ròn ngoài cổng, làm êm quay lại với hiện tại, xua tan đi nỗi mệt nhọc, lấy lại tinh thần. Đâu chỉ có em thích hồng nhung, còn mấy chú bướm nữa. Chúng suốt ngày đến thăm hoa. Và ba tiểu thư cũng vui với chúng. Có chú bướm vàng điểm đen trên cánh lúc nào cũng bay vòng quanh bông hoa rồi lại đậu xuống. Thật là buồn cười!

 Em yêu quí hồng nhung lắm. Em vẫn thường tưới và chăm sóc nó. Cây hồng đã giúp em nhận ra một chân lý giản dị trong cuộc sống: vẻ đẹp luôn đi cùng với gai. Cũng như  cuộc đời của mỗi người có nhiều lúc tốt đẹp và cũng không ít lúc gặp khó khăn mà ta luôn phải vượt qua

 

Kể lại một câu chuyện cổ tích mà em biết theo lời một nhân vật trong câu chuyện đó.

Bài làm

        Tôi là Hươu, cũng như Nai, Hoẵng, Thỏ trên đầu chỉ có hai cái tai mềm mại. Nhưng so với các bạn thì tôi là nhút nhát nhất. Cái gì tôi cũng sợ: Sợ bóng tối, sợ cả thú dữ nữa.

         Tuy vậy, bạn bè ai cũng quý tôi vì tôi chăm chỉ, tốt bụng. Hôm trước, nghe tin bác gấu ốm nặng, tôi đã xin mẹ cho đến thăm bác. Đến nơi, tôi nghe trong hơi thở yếu ớt:

        - Bệnh của bác nặng lắm. Chỉ có là Thảo Huyền mọc ở khe núi sâu mới chữa được.

Tôi nhanh nhảu đáp:

-          Cháu chạy nhanh như tên bay, để cháu vào rừng lấy lá thuốc cho bác.

Không đợi bác Gấu nói gì, tôi vội chào bác và lên đường ngay. Nhưng đường rừng hiểm trở, rất nhiều thú dữ, tôi bắt đầu thấy run. Khi bóng tối tràn xuống cả khu rừng, tôi lại càng sợ. Tôi nép vào một gốc cây khác.Thần cây hiện lên hỏi:

-          Tại sao cháu khóc? Cháu bị lạc mẹ à?

-                      Dạ không ạ. Cháu muốn đi vào khe núi để lấy lá Thảo Huyền về cho bác Gấu. Nhưng rừng thì rộng, có bao nhiêu thú dữ nên cháu sợ lắm.

-          Sợ thì cháu hãy mau quay về nhà đi!

-          Nhưng cháu thương bác Gấu lắm. Không có thuốc bác ấy chết mất.

Thần cây ân cần:

-          Cháu là một đứa trẻ có tấm lòng nhân hậu. Đây ta cho cháu những cành cây khoẻ khắn của ta. Cháu hãy đội lên đầu, cháu sẽ có thêm sức mạnh.

Tôi rối rít cảm ơn Thần cây rồi lên đường. Tôi băng qua suối, qua đèo mà không sợ thú dữ hay bóng đêm  nữa. Khi tôi đem lá thuốc về, trời cũng rạng sáng. Tôi thấy muông thú trong rừng đang ngồi vây quanh bác Gấu. Tôi vội đưa lá thuốc cho bác nhai. Thật kỳ diệu, chỉ trong ít phút bác gấu đã khoẻ lại. Tất cả muông thú có mặt đều hỏi:

-          Cây thuốc gì mà quý đến thế hở bác?

-          Thuốc quý nhưng tấm lòng của Hươu còn quý hơn nhiều. Chính Hươu đã cứu bác đấy - Bác gấu ôn tồn nói.

 Khi ấy, tất cả mới để ý đến tôi. Và ai cũng ngạc nhiên khi thấy trên đầu tôi là những cành cây vững chắc. Tôi kể lại đầu đuôi câu chuyện khi gặp Thần cây cho mọi người nghe. Và kỳ lạ chưa, cái cành cây trên đầu tôi đã dính chặt từ bao giờ. Mẹ tôi vuốt ve món quà Thần  cây tặng cho tôi và gọi đó là Sừng Hươu.

Từ đó, loài Hươu chúng tôi luôn mang sừng trên đầu để chống lại thú dữ và tôi chẳng còn nhút nhát như trước nữa.

 

Đề bài: Em đã có dịp đi thăm một cảnh đẹp ở địa phương hoặc một nơi khác. Em hãy thuật lại buổi đi thăm đó.

Bài làm

Nhân dịp năm mới, trường em tổ chức cho khối bốn và năm đến thăm đền Đô và Cổ Loa ở Bắc Ninh. Mọi người reo hò ầm ĩ khắp cả sân trường. Tối hôm trước ngày đi, em cứ thao thức mãi. Tuy đã chuẩn bị rất kĩ quần áo và đồ ăn trưa ngày mai nhưng chỉ sợ lỡ buổi đi thăm quan thì tiếc quá!

Sáng hôm sau, em dậy thật sớm, đánh răng rửa mặt rồi đến trường. Dọc vỉa hè cạnh trường em những chiếc xe màu xanh, vàng đỗ san sát nhau. Cứ tưởng em đi thế là sớm vậy mà các bạn đã đến đông đủ, chỉ còn thiếu vài bạn nữa. Cái lạnh mùa đông dần dần lấn át sự ấm áp của mùa xuân, ông mặt trời cố đưa những tia nắng xuống mặt đất. Thế mà những đám mây xám xịt đáng ghét kia che hết cả ánh sáng mặt trời. Sáng nay trời mưa phùn, những giọt nước trong suốt luồn lỏi xuống cành cây, kẽ lá. Đến giờ xuất phát, tất cả học sinh đứng tập trung chật kín cả sân trường. Cô Hằng nói:

-         Học sinh.

-         Trật tự_ Chúng em đồng thanh đáp.

-         Hôm nay, chúng  ta sẽ tìm hiểu những câu chuyện của người thời xưa và thăm đền Đô, Cổ Loa... Bây giờ, lớp nào lên xe lớp aays, tiến về Cổ Loa.

Xe chúng tôi lăn bánh đến Cổ Loa. Mưa cũng đã ngớt, ánh nắng chiếu vào cửa xe. Thời tiết bây giờ đã chiều lòng chúng em nhưng khổ nỗi  em vẫn chưa tìm được chỗ ngồi cho mình. Thôi đành ngồi ghế nhựa vậy. Chán ơi là chán! Con đường từ Hà Nội đến Bắc Ninh xa quá, mãi chưa đến nơi. Bỗng...

-         Loa...loa...loa. Mời bà con chú ý, sau đây sẽ là chương trình thi thố tài năng giữa các bạn gái và bạn trai lớp 4G...

-         Thế chủ đề là gì? Bạn Anh ngắt lời.

-         Đó là hát trong đó có tên một loại động vật.

Trò chơi diễn rất sôi nổi. Ồ mới thế mà đã đến Cổ Loa rồi. Chúng em xuống xe đi bộ một đoạn. Không khi trong lành của vùng quê Bắc Ninh thật là dễ chịu. Ở Cổ Loa, được tận mắt thấy giếng Ngọc. Nó khác xa những gì em tưởng tượng. Đẹp tuyệt! Thật đúng là: “trăm nghe không bằng một thấy”. Sau đó, em nghe và biết thêm về vua An Dương Vương và mối tình Mỵ Châu, Trọng Thuỷ. Lúc về, em mua một con rùa màu nâu đỏ làm kỉ niệm. Trên đường đến đền Đô, chúng em lại tiếp tục cuộc thi. Ngồi ở đây thật vui, thế mà lúc đầu em cứ kêu chán... Đền Đô đẹp quá, rộng quá! Cô Hằng ra hiệu cho chúng em ngồi xuống để nghe về cái gì đó? Em không rõ mà chỉ chú ý đến vẻ đẹp tranh nghiêm, cổ kính nơi đây. Thứ mà em chú ý là một bát lư hương bằng đồng đen. Đến buổi trưa, chúng em được hoạt động ngoại khoá. Ăn xong, em nghỉ ngơi một lúc. Buổi chiều, cô Hằng tổ chức những trò chơi vui khoẻ và bổ ích. Giờ hoạt động ngoại khoá kết thúc, chúng em lên xe trở về Hà Nội.

 Hình ảnh chuyến đi thăm quan năm lớp bốn như một đoạn phim hiện rõ mồn một trong tâm trí em. Đó là chuyến thăm quan thú vị nhất mà em được đi.

 

 

Đề bài: Em đã có dịp đi thăm một cảnh đẹp ở địa phương hoặc một nơi khác. Em hãy thuật lại buổi đi thăm đó.

 

Bài làm

Em đã nhiều lần đi tham quan cảnh đẹp ở Hà Nội nhưng lầnđi thăm hồ Gươm đường Đinh Tiên Hoàng đã để lại cho em nhiều ấn tượng sâu sắc.

Sáng hôm đó là một ngày đẹp trời. Những tia nắng xuân bắt đầu chiếu xuống mặt đất cũng là lúc em bước xuống xe đến ngã tư Đinh Tiên Hoàng, Tràng Tiền. Ồ! Đẹp quá! Đứng bên lề đường phóng tầm mắt ra xa đường Đinh Tiên Hoàng và cảnh hồ Hoàn Kiếm như một bức tranh hùng vĩ đủ màu sắc đẹp lạ kì. Thoạt đầu, em sà vào ngắm cảnh các bồn hoa. Thôi thì đủ màu xanh, đỏ, tím, vàng đang rung rinh khoe sắc trước gió. Em và người nhà đứng đó chụp mấy kiểu ảnh làm kỉ niệm. Nhà bưu điện đứng sừng sững nguy nga tráng lệ trong ánh ban mai. Và đây nữa tượng đài Lí Thái Tổ trang nghiêm. Cây cối ở đây có đủ màu sắc đẹp vô ngần. Từ trong ra ngoài tượng Lí Thái Tổ được xây bằng những khối đá bóng loáng đẹp tuyệt vời. Tượng được đặt trên bệ cao mặt nhìn thẳng ra hồ đối diện với tháp Rùa.`Tháp Rùa được xây dựng rất chắc chắn. Ở đây người ta vừa đón một cái tết nguyên đán hai nghìn không trăm linh sáu nên cờ hoa, khẩu hiệu biểu ngữ màu sắc lung linh trông không chán mắt. Lại có cả bồn hoa bằng cúc vàng xếp thanh dòng chữ “Mừng Đảng mừng xuân” đẹp vô cùng. Những cây cổ thụ vượn raôm lấy một khoảng rộng trên mặt hồ, rễ mọc tua tủa, lạ mắt lắm. Hàng sấu lá xanh thẫm đứng uy nghi như những chú lính canh đường. Một công viên nhỏ đã hiện ra với đủ các loại cây cao thấp. Có những cây cổ thụ thân mình uốn lượn như hình rồng cuốn lạ mắt lắm. Tất cả đang đung đưa trước gió như vẫy chào đoàn người qua lại tấp nập. Hàng liễu yếu ớt đang soi gương chải tóc quanh hồ. Những bồn hoa như đang ghanh tị với những cây cổ thụ, cố nhoi lên để hưởng ánh nắng mặt trời. Em tiếp tục đi. Ô kìa! Cầu Thê Húc, đên Ngọc Sơn đang hiện ra trước mắt. Thoạt đầu là Tháp Bút đứng trên một cồn đá cao trước cổng. Hình tháp Bút viết lên nền trời cao tượng trưng cho thủ đô nghìn năm văn hiến. Cổng ra vào được sơn màu trắng đỏ sặc sỡ. Cầu Thê Húc cong cong có màu đỏ sẫm bắc qau đền Ngọc Sơn. Đứng trên cầu nhìn ra giữa hồ, mặt nước long lanh gợn sóng lăn tăn. Đây chính là một kì quan của thủ đô Hà Nội. Đền Ngọc Sơn uy nghi đứng giữa hồ lấp sau lùm cây um tùm xanh tươi quanh năm. Vào trong đền khói hương nghi ngút. Các bà, các cô ăn mặc áo dài đang khấn vái cầu chúc cho gia đình an khang thịnh vượng. Cảnh ở đây vừa đẹp vừa uy nghi và có cái gì đó thiêng liêng huyền bí. Em vừa ngắm hồ vừa nhớ lại sự tích hồ Hoàn Kiếm càng thấy hồ đẹp và huyền thoại. Theo bước chân những người đi vãn cảnh em định ra về thì đối diện bên kia cổng có một tượng đài đạp vào mắt em. Tượng ba cảm tử quân ôm bom ba càng, súng, lưỡi lê với dòng chữ: “Cảm tử cho Tổ quốc quyết sinh”. Ôi có một Hà Nội đẹp và tráng lệ. Có một bờ hồ lộng lẫy như hôm nay thì nhân dân ta đã đổ bao nhiêu xương máu rồi đó.

Trời đã trưa. Trước lhi ra về em muốn ngắm lại toàn cảnh một lần nữa. Ôi nhìn không chán mắt. Có cái gì đó níu kéo em ở lại. Em ước ao ở Hà Nội có nhiều cảnh đẹp như thế.

 

Đề bài: Em hãy tả quang cảnh một buổi lễ chào cờ đầu tuần  trường em.

Bài làm

          Thứ hai nào cũng vậy, tôi thường tới lớp sớm hơn mọi hôm vì đó là ngày chào cờ, một tuần lễ chỉ có duy nhất một lần trong tuần.

 Trời hôm nay thật là đẹp! Những đám mây trắng nhởn nha nhởn nhơ trên bầu trời xanh thẳm. Ánh nắng vàng rực rỡ toả đầy sân. Trong các hàng ghế ngay ngắn và thẳng hàng của các lớp đã lác đác mấy bạn đang truy bài. Trên lễ đài, đội trống đã bước ra chuẩn bị. Cạnh lễ đài là cột cờ. Dưới cột cờ là cái bệ ghi dòng chữ “Năm học 2002-2003 Ban phụ huynh học sinh kính tặng”. Tiếng bàn tán xôn xao xen lẫn tiếng nói cười ồn ào làm sân trường thêm náo nhiệt. Bỗng: “Tùng...! Tùng...!Tùng...!” ba tiếng trống vang lên báo hiệu buổi lễ chào cờ sắp bắt đầu. Vừa nghe tiếng trống, các thầy cô ăn mặc chỉnh tề nhắc nhở học sinh của mình. Chúng tôi thì đứng dậy, bỏ mũ nón, sửa sang quần áo, khăn quàng ngay ngắn. Trên lễ đài, tiếng hô dõng dạc của cô tổng phụ trách vang lên:

-   Toàn liên đội chú ý: Nghiêm! Chào cờ...! Chào!

Những em học sinh lớp một, hai, ba và các thầy cô giáo thì đứng nghiêm, học sinh lớp bốn, năm chúng tôi thì giơ bàn tay phải lên trán, nhưng tất cả mọi người đều hướng về lá cờ đỏ sao vàng đang tung bay phấp phới trên đỉnh cột. Nhìn lá cờ, tôi nghĩ đến các chiến sĩ rất kiên cường, bất khuất đã ngã xuống trong hai cuộc kháng chiến. Quang cảnh lúc này thật trang trọng. Cảnh vật im phăng phắc, chỉ còn tiếng trống Đội, ngay cả những chú chim sáo lắm điều cũng ngừng kêu. Khi tiếng trống vừa dứt, chúng tôi hát bài Quốc ca. Bản hợp ca mạnh mẽ, hùng tráng, đầy khí thế vang lên: “Đoàn quân Việt Nam đi chung lòng cứu quốc...Tiến lên! Cùng tiến lên! Nước non Việt Nam ta vững bền!” Tiếp đến là bài Đội ca. Bài hát này đã giúp chúng tôi yêu quý Đội thiếu niên Tiền Phong Hồ Chí Minh. Vừa dứt lời ca, cô tổng phụ trách hô to: “Vì Tô quốc xã hội chủ nghĩa, vì lý tưởng của Bác Hồ vĩ đại, sẵn sàng!” Chúng tôi đồng thanh đáp: “Sẵn sàng!”. Tiếng hô vang vọng cả sân trường khiến chúng tôi càng mong ước làm được điều đó. Sau đó, chúng tôi ngồi trật tự nghe cô tổng phụ trách nhận xét buổi lễ chào cờ, thông báo kết quả thi đua tuần trước. Những lớp đoạt loại giỏi thì lớp trưởng lên nhận cờ xuất sắc của liên đội trong niềm vui phấn khởi. Cuối cùng, cô thông báo những việc cần làm trong tuần này như: Khối bốn và khối năm, mỗi chi đội ra một tờ báo tường, các em khối một, hai, ba thi vẽ tranh chào mừng ngày 20-11,...và nhắc nhở về vệ sinh trường, lớp; vệ sinh nước uống. Buổi lễ kết thúc trong bài hát: “Múa hát dưới trời xanh Tổ quốc”.

 Chúng tôi lần lượt vào lớp. Buổi lễ chào cờ đã khích lệ chúng tôi học tập thật tốt để sau này xây dựng đất nước tươi đẹp và vững mạnh.

 

Đề bài: Hãy kể lại một việc làm tốt đẹp thể hiện nếp sống văn minh nơi công cộng (có thể đối chiếu với những việc làm sai trái xảy ra nơi đó, lúc đó).

Bài làm. 

Cái sự nắng nóng cực độ của mùa hè cứ thi nhau chen lấn xô đẩy xuống mặt đường. Ông mặt trời luôn tay ném ánh nắng xuống đất. Nóng bức đã tồi tệ nay lại thêm phần khắc nghiệt hơn vì những tiếng còi inh tai nhức óc của xe cộ trên đường. Không thể chịu được nữa em đã cố vào chiếc xe buýt số 28 kia để về nhà. ở đó, đa có một câu chuyện hết sức thú vị xảy ra.

Chiếc xe đã mau chóng rời khỏi bến. Trên xe chật ních người và chỉ có những người may mắn lắm mới tìm được ghế ngồi. Chẳng ai thèm nói một câu nào cả vì học đã quá mệt mỏi rồi. Bồng từ phía dưới có một bà cụ cất tiếng nói với anh trai trẻ:

“Anh này! Tôi già yếu lắm rồi không đứng được nữa. Anh có cái chỗ cho tôi ngồi nhờ”.

Bà cũng khoảng 80 tuổi. Mái tóc bạc phơ và vài sợi lấm tấm mồ hôi.

Những nếp nhăn bây giờ càng hằng rõ hơn trên khuôn mặt đã trải nhiều sương gió. Anh thanh niên dáng chừng không thích và bảo:

“Dại gì mà nhường ghế cho bà, đã già rồi còn lởn vởn ở đây, về nhà mà chăm con cháu đi”.

Câu nói của anh ta như chiếc búa giáng vào tai mọi người. Ai cũng quay xuống nhìn bà cụ một cách ái ngại, tồi nhìn anh thanh niên như để trách móc. Bà cụ chưa khỏi bàng hoàng trước lời nói đó thì đã có một cô bé dìu bà cụ về chỗ. Cô bé thật phúc hậu với hai mắt sáng ngời nhìn bà cụ rồi nói.

“Bà mệt thì cứ ngồi đây cho lại sức, cháu đứng cũng không mỏi.

Bà cụ vừa vui mừng, vừa xúc động rồi rối rít cảm ơn cô bé. Chính cô bé đã làm cho mọi người thấy nhẹ nhàng, thoải mái. Anh thanh nhiên kia cúi mặt xuống vì anh biết rằng mình đã không bằng một em nhỏ bé bỏng.

Chiếc xe đã dừng lại ở bến. Ôi! Bây giờ em mới thấy mỏi chân vì bị đứng nhiều đây. Nhưng em vẫn vui vẻ vì biết rằng trên đời này còn rất nhiều người tốt bụng

 

 

Đề bài: Hãy tả quang cảnh trường em lúc tan học.

Bài làm 

Trời đã về chiều. Nắng trên sân trường đã tắt. Chỉ còn gió lao xao trong những tán lá bàng, lá phượng và thổi dọc hành lang vắng vẻ. Chúng em  đang học tiết cuối cùng của buổi học hôm nay.

Trước giờ tan học, sân trường và dọc hành lang các lớp đều vắng vẻ, yên lặng. Thế nhưng phía ngoài trường, ở cả ba cổng đều chật ních xe cộ và phụ huynh đang đứng đợi đón con em. Nắng chiều đã nhạt, chỉ còn toả dịu trên ngọn cây và mái ngói. Hồi chuông báo giờ tan học vang lên. Tiếng chào thầy cô giáo từ các lớp vang lên rõ mồn một. Chừng một, hai phút sau, từ các lớp học, học sinh vui vẻ toả ra hành lang, ra sân và đi về phía cổng chính cùng hai cổng phụ. Trường em xếp hàng rất nề nếp. Chúng em cùng anh chị lớp trên nên luôn nhường các em lớp một, hai, ba đi trước sau đó chúng em nối đuôi đi theo sau. Ra đến cổng trường chúng em mới dám phá hàng. Tiếng cười nói râm ran. Người bước bình thản, người đi vội vàng, người hổ hởi vì vừa làm tốt bài kiểm tra còn người nào có vẻ mặt buồn xo là không làm được bài hay vừa bị điểm kém. Được gặp bố mẹ hoặc người thân đến đón, ai nấy đều tười cười rồi leo lên phía sau xe đạp hoặc xe máy. Người khoe chuyện này, người khoe chuyện khác, ríu rít cả lên. Xe cộ phải lách mà đi nhưng ai nấy đều hoà nhã, vui vẻ, không hề xảy ra chuyện đụng chạm hay to tiếng. Những bạn đi bộ nép theo bờ tường mà vượt nhanh khỏi chỗ đông. ở hai bên cổng phụ có các bà ngồi bán quà vặt trông những thứ quà ăn mới hấp dẫn làm sao, nhưng các bạn trường em rất ngoan không bao giờ ăn quà vặt linh tinh.

Chừng mười lăm phút sau, hành lang, sân trường và ngoài cổng đã vãn hẳn người. Lúc này các thầy cô mới dắt xe ra về, còn các cô chú công nhân viên vẫn tất bận dọn dẹp. Mấy bạn bố mẹ đến đón muộn đứng thập thò ở cổng lúc lúc lại bước ra ngoài nhìn ngược, nhìn xuôi, vẻ sốt ruột. Từ sáng bố đã báo là chiều này có việc bận, sẽ đến đón em vào lúc năm giờ nên em yên tâm ngồi chơi với bác bảo vệ.

Buổi tan học diễn ra nhanh chóng, gọn gàng, có trật tự. Ai nấy đều vui vẻ trở về với mái ấm của gia đình mình.

 

Đề bài: Em hãy viết thư thăm hỏi cô giáo cũ và nhắc lại một vài kỉ niệm về sự chăm sóc của cô giáo đối với em và các bạn.

Bài làm 

Hà Nội, ngày 10 tháng 3 năm 2004

Gửi cô Thịnh kính mến của con!

Gần đây không gặp cô, con vẫn chưa hỏi thăm sức khoẻ cô, con cũng hơi buồn. Hôm nay, khi đã học xong bài thì con đang viết thư cho cô đây. Cô ơi, mới ngày nào con còn nắn nót viết từng nét chữ A,Ă,Â... mà bây giờ con đã viết thư cho cô được rồi, cô có vui không? Trời bây giờ đang rét, cô vẫn mặc ấm và khoẻ chứ ạ? Cô có thường bận và phải suy nghĩ nhiều về công việc không ạ? Cô nghĩ nhiều và đâm ốm thì chúng con sẽ buồn vô cùng. Thế còn bà vẫn khoẻ mạnh chứ ạ? Chị Thương bây giờ học lớp mấy rồi ạ? à, nhà cô còn cho các em ăn bán trú không ạ? Nếu có, chắc hẳn các em ngoan lắm cô nhỉ? Con và các bạn vẫn còn nhớ như những ngày tháng cô dạy chúng con. Giọng nói cô êm như  suối chảy qua những khúc mắc còn chưa hiểu của chúng con. Rồi lại có những hôm, chúng con nghịch ngợm làm cô buồn. Nhưng cô đã không đánh mà còn ân cần giảng dạy chúng con. Những lời nói đó vẫn còn in sâu trong tâm trí chúng con. Từng nét chữ đều mà cô dạy, chúng con còn nhớ mãi và kiên trì rèn chữ. Rồi biết bao ngày tháng đã trôi qua nhưng kỷ niệm đẹp cô đã để lại cho chúng con vẫn còn đó. Cô còn nhớ Hồng Anh chứ, cô bạn đó bây giờ vẫn là lớp trưởng của bọn con. Còn các bạn như Lê, Hoa... chắc hẳn cô vẫn nhớ vì các bạn ấy rất giỏi mà. Mọi người vẫn luôn nghĩ tới cô, mong cô mạnh khoẻ, tràn đầy niềm vui. Chắc rằng những kỷ niệm cô dành cho chúng con sẽ vẫn mãi in đậm suốt tuổi học trò hồn nhiên, vô tư này để chúng con còn nhớ cô mãi cô - người mẹ hiền thứ hai.

Thư cũng khá dài rồi, con xin dừng bút tại đây. Con mong sẽ luôn được những lời chúc tốt đẹp của cô. Chúc cô và gia đình sẽ luôn mạnh khoẻ, làm ăn phát đạt. Con xin chào cô và gia đình!

 

                                                                               Học trò cũ của cô

 

Đề bài:   Hãy kể lại một việc làm tốt đẹp thể hiện nếp sống văn minh nơi công cộng (có thể đối chiếu với những việc làm sai trái xảy ra ở nơi dó, lúc đó)

Bài làm 

Hôm nay thời tiết chuyển mùa, cả nhà em ai cũng cảm thấy uể oải. Cũng vì thế mà thằng cu Cò nhà em bị sốt, ho nhiều. Rất may là nhà em lại gần nhà cô Hoa bác sĩ nên mẹ bảo em cùng mẹ đưa cu Cò sang khám.

Cô Hoa mở phòng khám tại nhà đã lâu. Mọi ngày phòng khám luôn đông, nhưng hôm nay đông hơn hẳn. Mới đến gần em đã thấy lớp trong, lớp ngoài, người đứng người ngồi trong phòng khám. Em lấy số thứ tự rồi vào chỗ ngồi chờ. Nhìn quanh em thấy một bạn ngồi ở góc nhà đầu dựa vào tường trông vẻ mệt mỏi. Em ra bắt chuyện với bạn cho đỡ buồn nên biết tên bạn cho đỡ buồn nên biết tên bạn là Liên cũng học lớp 5 như em. Bạn bị cảm nhẹ, phải nghỉ học từ hôm qua. Chúng em đang nói chuyện với nhau thì ngoài cổng tiếng xe máydừng lại. Một cô bước vào trên tay bế một em bé đầu đội mũ len, mặc áo bông dày. Chú đi cùng vội vã lấy số thứ tự rồi loay hoay tìm chỗ. Thật may là còn một ghế trống cho hai mẹ con cô. Chắc đó là cặp vợ chồng cùng đứa con. Bỗng đứa bé khóc to, người vợ nựng mãi mà đứa bé không ngớt khóc. Mọi người ngồi trong phòng vừa cảm thấy ái ngại vừa thương đứa bé. Liên nhìn đứa bé: mặt đỏ bừng bừng và ho sụ sụ, tiếng thở khò khè Liên liền đứng dậy đi tới chỗ người phụ nữ bảo:

- Cô ơi, cháu chỉ hơi mệt thôi. Cô cho em vào khám trước kẻo em mệt.

Người phụ nữ nhìn Liên vẻ ái ngại. Liên vẫn chìa con số của mình ra:

- Chờ bác kia khám xong rồi cô đưa em vào khám cô ạ! Cô cầm lấy đi cô.

Người phụ nữ xúc động cầm lấy con số và cảm ơn Liên rối rít. Mọi người chứng kiến sự việc đó đều trầm trồ khen ngợi cô bé tốt bụng.

Từ nãy dến giờ em đã quan sát  hết và cảm thấy thán phục và hứa sẽ học hỏi người bạn nhỏ trong phòng khám.

 

Hay tưởng tượng bạn là một động vật hoang da, nơi sinh sống của ban bị đe doạ bởi những biến đổi của thời tiết và môi trường. Bạn hóy viết một bức thư gửi con người trên Trái Đất, bày tỏ với họ xem con người có thể làm gi giup bạn sống sot

 Bài Làm

Xin Chào!

Tôi xin tự giới thiệu tôi là một chú gấu. Trúc con và chúng tôi đã được ghi tên vào sách Đỏ về các loài thú quý hiếm. Bạn biết vì sao không? Vì chính con người đấy. Và tôi cũng không hiểu về hành động của con người. Nhưng vì chính những hành động đó khiến tôi và nhiều loài động vật quý hiếm nữa đang đứng trước bờ vực tuyệt chủng. Như là họ xây nhưng chiếc hộp nữa phun ra rất nhiều những đám mây đen khổng lồ. Chúng làm ô nhiễm làn không khí, hoặc những chiếc hộp thải ra những chất có màu xanh, đỏ, ... làm cho những con vật uống vào chết rất khủng khiếp. Chúng làm cho môi trường nóng lên, gây ra hạn hán, cháy rừng rất nhiều. Rồi đến những người dân chặt phá rừng bừa bãi. Lại còn những con người độc ác đã săn bắn rất nhiều những chú gấu như tôi. Con người làm tôi và các bạn tôi rất sợ hãi. Vì họ đã tàn phá rừng nên chúng tôi không có  thức ăn và bị đói, còn cháy rừng khiến chúng tôi không có chỗ ở. Ngược lại vẫn có rất nhiều người đang tổ chức bảo vệ những động vật quý hiếm như chúng tôi. ở những nơi như vậy chúng tôi có một cuộc sống an toàn. Không có những chiếc hộp có khói phun ra, có những chất thải xanh, đỏ,... và không có những vụ cháy rừng. Không có những người chặt phá rừng. Không có những con người săn bắn và gây nguy hiểm cho chúng tôi. Chúng tôi không bị đói và có chỗ ở thoải mái. Họ đối xử với chúng tôi rất tốt. Vì có những con người như vậy nên tôi viết bức thư này để những người tốt và những người đã từng săn bắn hãy bảo vệ những loài thú quý hiếm như chúng tôi. Vì họ cũng có thể bị nguy hiểm từ loài người, những con người chưa biết bảo vệ thiên nhiên. Tôi - chú gấu Trúc con này rất mong muốn có thật nhiều nơi như nơi chúng tôi hiện đang sinh sống để bảo vệ thật nhiều các con vật.

    Thay mặt loài gấu Trúc

                                                                                       Gấu con tinh nghịch

 

Bài Làm

 Rừng rậm, ngày 10 tháng 2 năm 2007

 Kính gửi toàn thể con người trên Trái Đất!

Tôi là một chú khỉ con, tôi đang sinh sống tại khu rừng rậm ven sông.

 Những năm về trước, trên những lùm cây xanh tốt, tôi cùng bầy đàn sống yên ấm, hạnh phúc. Hàng ngày ăn những quả ngon, chơi đùa thoả thích, cùng nhau chuyền cành bắt giận,... Nhưng không hiểu tại sao nơi đây hiện giờ đất thì khô, cây cỏ thì chết héo, những cành cây trơ trụi lá, con sông ven rừng gần cạn kiệt, thời tiết nóng bức khiến chúng tôi và các loài động vật khác rơi vào tình thế nguy hiểm, mất nhà, mất rừng. Không những thời tiết phá hại rừng mà còn những thợ săn xấu xa, độc ác hằng ngày luôn rình rập để bắt những loài động vật quý hiếm, lấy gỗ của rừng,... Loài khỉ với nơi sinh sống trên cây, nhưng cứ mỗi ngày hàng chục cây đổ xuống trong nỗi lo lắng, sợ hãi cuả những con vật và niềm vui của những người khai thác gỗ rừng. Sẽ chẳng bao lâu khu rừng sẽ trở thành những hoang mạc rộng lớn, không có loài động vật nào sinh sống. Rồi mỗi ngày, quyển sách sẽ ghi thêm nhiều loài động vật hơn. Đã có một số con khỉ trong đàn bị bắt đi, nhìn cảnh họ bị bắt mà tôi thấy cặm hận loài người đến nhường nào. Không biết loài người sẽ đưa họ tới đâu? Vào rạp xiếc, công viên hay vườn thú?

 Bệnh tật, thời tiết và cả những người thợ săn nữa, đối với chúng tôi đó là những thứ đáng sợ nhất. Tuy rất muốn bảo vệ khu rừng, nhưng điều đó là không thể, không thể chống chọi với thời tiết khắc nghiệt, những người thợ săn với vũ khí hiện đại và bệnh tật nguy hiểm và ập đến bất ngờ. Ngày, đêm đói khát, tôi đã bỏ đi. Không có nguồn nước hay một cây lương thực nào, có thể các loài động vật sẽ phải bỏ mạng vì đói, vì khát.

 Tôi không biết phải làm sao, chỉ muốn: Loài người sẽ bảo vệ môi trường, khôi phục và trồng thêm rừng, bảo vệ các loài động vật, thả động vật về nơi hoang dã.

 

 Kính thư

 Khỉ con

 

 

Đề bài: Cây ăn quả.

Bài làm

  Mấy tuần trước, em được về quê ngoại chơi. Ông em có trồng một cây xoài ở góc vườn và em rất thích. Cây trồng được mười năm rồi nên to lớn.

  Cây xoài xum xuê rợp mát cả một góc vườn. Những tán lá xoè rộng tựa như một chiếc ô khổng lồ. Gốc cây có nhiều rễ nổi lên mặt đất. Thân cây to khoảng một vòng tay em, xù xì, nứt nẻ, được phủ bằng một lớp cứng. Cành cây đâm về tứ phía. Lá cây to, thon dài, có màu xanh đậm. Lá non có màu ưng ửng đỏ. Mùa này, cây xoài đẹp hơn bao giờ hết. Nổi bật trên những chiếc lá xanh là những chùm hoa nhỏ li ti. Hoa xoài có màu vàng nhạt thơm dìu dịu. Khi hoa  rụng trắng cả một góc vườn thì quả bắt đầu nhú. Lúc đầu quả xoài mới chỉ to bằng ngón tay cái, lúc sau to bằng cổ tay em. Đến lúc sau qủa xoài đã nặng trĩu cành và to bằng bàn tay em. Gọt vỏ xoài ra mới thấy  hết sự thơm ngon của quả xoài. Bên trong là một màu vàng ươm, toả ra một mùi thơm ngào ngạt.

  Mùa xuân đến chim chóc, ong bướm bay lượn quanh làm đẹp cho cây. Ngồi dưới gốc cây mà em cứ nghĩ như mình đang ở trong một thế giới màu xanh. Hễ cứ có khách đến là mẹ em lại hái vài quả xuống để mời khách. Ăn xong khách tấm  tắc khen “sao xoài ngon thế”. Em rất yêu cây xoài này! Em sẽ cố gắng chăm sóc cho cây để cây mãi đẹp.

 

Đề bài: Cây ăn quả.

Bài làm

Trường em có một cây bưởi. Cây bưởi được trồng ở trong vườn trường.

Cây bưởi cao ngang cửa sổ tầng hai, tán cây xoè rộng. Gốc cây to bằng bắp chân, xù xì, màu nâu xám. Gốc cây lên cao khoảng ngang bụng rồi phân chia làm nhiều nhánh. Cành cây mềm, toả ra tứ phía. Lá cây mọc thành chùm , mặt trên thì xanh đậm và bóng, mặt dưới nhạt. Gần đến cuống, lá bưởi thắt lại như hình trái tim. Hoa bưởi mọc thành chùm, màu trắng hương thơm dịu. Cuối xan xuân hoa bưởi bắt đầu tàn, quả nhú ra, lúc đầy quả bé bằng quả chanh, sau lớn dần.

Quả đã chín tròn mọng, da bưởi căng, vàng óng. Bổ ra, bên trong có lớp cùi trắng. Có nhiều múi cong. Sau lớp vỏ mỏng có rất nhiều tép. Tâm bưởi giòn, vị ngọt đậm ăn rất mát.

Em rất thích cây bưởi và sẽ chăm sóc cây.

 

 

Đề bài: Kể lại câu chuyện đã học: "Rùa và thỏ".

Bài làm

Em đã đọc chuyện “Rùa và Thỏ”, câu chuyện kể rằng:

Vào một buổi sáng mùa thu tiết trời  mát mẻ, Rùa ra bãi cỏ tập chạy. Một chú Thỏ đi qua trông thấy mỉa mai châm chọc nói: “Đồ chậm như sên. Mày mà cũng đòi tập chạy à?”. Thấy Thỏ nói vậy, Rùa thủng thẳng đáp: “Anh đừng giễu tôi. Anh với tôi thử chạy thi xem ai hơn ai?”. Thỏ vểnh tai lên tự đắc nói: “Được, được! Mày dám chạy thi với ta sao? Ta chấp mày một nửa đường đó”. Rùa không nói gì, biết mình chậm chạp nên cố sức chạy thật nhanh. Còn Thỏ nhìn theo mỉm cười, nó nghĩ: “Ta chưa cần chạy vội, đợi Rùa gần tới đích ta phóng cũng vừa”. Thế rồi nó lại nhởn nhơ nhìn trời, nhìn mây. Thỉnh thoảng lại nhấm nháp vài ngọn cỏ non, có vẻ khoan khoái lắm. Bỗng nghĩ đến cuộc thi, nó thấy Rùa đã sắp tới đích, cậu ta cắm cổ chạy thục mạng nhưng không kịp nữa rồi vì Rùa đã tới đích trước nó.

Qua câu chuyện trên, em nghĩ rằng muốn làm được  việc gì dù khó khăn đến đâu nếu ta quyết tâm, chịu khó thì sẽ thắng lợi. Còn kiêu ngạo, chủ quan thì sẽ bị thất bại.

 

 

Đề bài: Kể lại câu chuyện đã học: "Rùa và thỏ".

Bài làm

Trong số các câu chuyện nói về các con vật thì em thích nhất câu chuyện: “Rùa và Thỏ”. Câu chuyện như sau:

Rùa là con vật chậm chạp nhưng rất chăm chỉ, sáng nào cũng tập chạy. Một hôm, đang chạy giữa đường thì gặp Thỏ. Vốn  kiêu ngạo, Thỏ buông lời chế nhạo:

- Chậm rề rề như Rùa thì làm sao được.

Rùa thấy mình bị xúc phạm liền thách:

- Thì anh cứ thử chạy thi với tôi xem sao?

Thỏ nhận lời ngay và còn giễu cợt:

- Được, ta cho mày chạy trước nửa đường.

Rùa biết mình chậm chạp, cố sức chạy không nghỉ. Thỏ cậy mình chạy nhanh, cứ nhìn trời, nhìn mây, đôi lúc lại gặm vài ngọn cỏ, hái hoa bắt bướm. Trong bụng thầm nghĩ:

- Mình chỉ cần chạy một loáng là đến nơi.

Chính vì nghĩ như vậy, Thỏ tha hồ rong chơi hết chỗ này đến chỗ khác. Mãi cho đến lúc sực nhớ đến cuộc thi thì ngẩng đầu lên đã thấy Rùa gần tới đích. Thỏ ba chân bốn cẳng chạy bán sống bán chết. Nhưng không kịp nữa rồi. Rùa đã về đích trước. Thỏ thẹn thùng vì chạy thua Rùa nên chạy một mạch vào rừng trốn biệt.

Câu chuyện dạy em phải có tính kiên trì, chịu khó trong mọi công việc dù là việc nhỏ

 

     

Viết về bảo vệ môi trường.                 

           Bài Làm

 Hôm nay, nhân ngày chủ nhật, khu phố phát động phong trào “làm sạch đường phố”.

 Mới sáng sớm nhà nào nhà ấy đã a trước cổng nhà mình để làm vệ sinh. Em và mẹ được ông tổ trưởng tổ dân phố phân công một đoạn đường, em quét rất cẩn thận, moi từng cọng rác ở hai bên đường. Quét đến đâu em thu gom rác lại rồi lấy mo hót rác đổ vào sọt. Chả mấy chốc con đường đã trở nên sạch sẽ. Ông tổ trưởng đi kiểm tra lại một lần. Ông dừng trước cửa nhà em và khen em ngoan, chăm chỉ lao động.

 Em rất vui vì đã làm được việc tốt.

 

 Bài Làm

 Chủ nhật vừa qua, mẹ em mua được một cây hoa giấy. Tuy đắt nhưng nó rất đẹp. Em xin mẹ cho tự chăm sóc cây và mẹ đồng ý, em rất vui. Cây được đặt ở hàng lang trước cửa nhà em. Mẹ em động viên: “Con cứ chăm tưới cho cây thì cây sẽ nở những bông hoa to và đẹp hơn nhiều so với lúc mới mua. Như vậy, em hiểu môi trường sống có cây xanh là rất quan trọng.

 Có cây đó em thấy vui hơn và khỏe hơn vì cây xanh mang lại khí ô-xi cho con người, giúp ta hít thở không khí luôn được trong lành. Em rất vui vì vừa làm

                                                                                        

 

     Bài làm

 

Dựa vào bài văn miệng tuần trước hãy viết một đoạn văn giới thiệu về tổ em.

 Tổ em gồm 12 bạn,7nam ,5nữ.Các bạn đều là dan tộc kinh.Ngồi bàn 2 là bạn Khánh,bạn học rất giỏi,ngồi dưới bạn Khánh là bạn Hà,bạn rất hăng hái giơ tay phát biểu và cuối cùng là bạn Hương,bạn hay giúp đỡ các bạn trong tổ.

 Trong tháng 12 hiện nay,tổ chung em đang tích cực tham gia hoạt động để

Tham gia hoạt động, để chào mừng ngày thành lập Quân Đội Nhân Dân Việt Nam 22/12.Về vấn đề học tập trong tháng này,tổ em không có 1 bạn nào nghỉ,không đi học muộn.Tất cả đêu giúp đỡ nhau như 1 gia

đình đầm ấm.

 

Viết thư cho bạn ở một tỉnh Miền Nam(miền Trung Du,miền Bắc) để làm quen và hẹn bạn cùng thi đua học tốt.

Bài làm

 

      Hà nôi,ngày 29 tháng 11 năm 2006

  Khánh Linh thân mến!

 

Lâu rồi chưa được gặp cậu,Tớ nhớ cậu lắm nên tranh thủ ngồi viết thư cho cậu.

Lời đầu thư cho tớ gửi lời hỏi thăm sức khỏe của ông bà,cha mẹ.Còn cậu có khỏe không?còn tớ thì vẫn bình thường.Tớ vẫn nhớ lời giao ước của bọn mình là sẽ học giỏi,ngoan ngoãn.Ngoài ra,tớ còn làm những công việc của lớp của trường nữa.

Thôi thư cũng đã dài.Tớ chào nhé và chúc cậu học giỏi.

      

Bạn của cậu

      

                                                                                           Nguyễn Thùy Linh

Tập viết thư và phong bì thư

Bài làm

 

`Hà nội,ngày 9 tháng 11 năm 2006.

Bà kính yêu!

Lâu lắm rồi chưa được gặp bà,cháu nhớ bà lắmạ.

Dạo này bà có khỏe không?Bà có ăn uống đượckhông?

Gia đình cháu ngoài này vẫn khỏe.Từ đầu năm đến giờ,cháu được mười bốnđiểm mười rồi đấy,bà ạ.Ngày nghỉ mẹ thường cho chơi,lúc thì công viên,dạophố,lúc thì đi siêu thị ạ.

Cháu vẫn nhớ năm ngoái đươc về quê xem múa sư tử cùng anh Tùng,chịVân,chị Hằng,chị Thảo,anh Việt Anh và anh Sơn.Và đêm đêm ngôì nghe bà kể chuyệncổ tích.

Cháu hứa với bà sẽ học thật giỏi để bà vui,luôn chăm, ngoan để bà vuihơn.

Cháu kính chúc bà mạnh khỏe,sống lâu.

 

Cháu của bà

Nguyễn Thùy Linh – 3G

 

Kể về người hàng xóm mà em quý mến

 

 

Bài làm

 

            Gần nhà em có một chị hàng xóm mà em rất quý mến.Chị năm nay khoảng hai mươi tư tuổi.Chị Hiên là một cô giáo rất hiền hâụ.Chị có dáng người thanh mảnh,,cao và hơi gầy.Những lúc em co bài khó,thì chị lại giảng dạy cho em hiểu.Chị thường nhắc nhở chúng em cần phải:”nghe lời bộ mẹ,học giỏi,ngoan ngoãn.”

         Chúng em rất yêu quý chị Hiên,Chị Hiên cuãng rất quý em như quý người em ruột cuả mình.

 

 

Em hãy viết một đoạn ngắn ( từ 7-10 câu ) kể về việc học trong học tập của em trong học kỳ 1

 

Đề bài:  Viết về một trận thi đấu thể thao.

Bài làm

           Thứ bảy vừa rồi, em được bố mẹ cho đi xem trận đấu giữa Than Cửa Ông và Hà Tây ở sân vận động Hàng Đẫy, Hà Nôi. Nhưng khi bố mẹ và em đến sân vận động, nhìn lên khán đài em thấy động nghịt người, chỗ chật kín. Sau đó mấy phút, hai đội bước ra. Nhạc  nổi lên, khiến cho không khí trong sân càng thêm náo nhiệt. Khi trận đấu bắt đầu, các cầu thủ tiến lên, quyết giành bằng được trái bóng. Bỗng trọng tài thổi còi và thật không may cho các cầu thủ Than Cửa Ông. Cầu thủ số một đã phạm lỗi. Ngay sau đó là một thẻ vàng dành cho anh. Còn về phía đội Hà Tây thì vẻ mặt vui mừng. Nhưng đến phút thứ năm mươi thì cầu thủ số 15  ở đội Than Cửa Ông đã ghi bàn cho đội mình. Giờ thì sắc mặt của các cầu thủ Hà Tây đã hơi tái đi. Không lâu sau, trọng tài thổi còi báo hết giờ. Tỉ số chung cuộc là là 1-0 nghiêng về phía các cầu thủ Thanh Cửa Ông.

 Em thấy trận đấu  này rất hay và mong sẽ được xem những trận đấu hay hơn nữa.

 

 

Đề bài:  Tả con vịt.

Bài làm 

Lâu rồi em mới được bố mẹ cho về quê chơi. Vừa bước đến cổng nhà bà, em nghe thấy tiếng “cạc! cạc! cạc!” từ sân sau. vòng ra sân, em thấy có một đàn vịt bơi lội tung tăng dưới ao.

Đàn vịt khá to. Trong đàn, có một con cái to, nặng khoảng gần hai ký. Cái mỏ của nó có màu vàng nhạt, dẹt và hơi dài. Đôi mắt thì long lanh ngơ ngác nhìn em có ý hỏi “- Bạn là ai! Tại sao bạn cứ nhìn chằm chằm vào tôi thế?”.

Sau một hồi im lặng, đàn vịt chạy về tổ. Em đi vào nhà. Một lát sau, em nghe thấy tiếng bà nói: “Cạc!cạc!cạc! đàn vịt bé bỏng của bà, lại đây ăn đi, ăn cho mau khoẻ để đẻ trứng cho bà nhé!”. Em ngó ra, thấy bà vung một nắm ngô ra sân. Bọn nó tranh nhau ăn, xô đẩy nhau trông thật là ngộ nghĩnh. Nhìn kỹ em thấy có một con khác hẳn so với các con khác. Cái đầu mượt mà, ngoắc qua ngoắc lại trên cái cổ dài mầu xám. Bộ lông có mầu ghi, hơi xam xám pha đen theo thân hình. Lông đuôi của nó hơi xoè ra, phần dưới thì cứ xệ xuống, hỏi ra thì đó chính là vịt mẹ. Khi ăn xong, đàn vịt con lạch bạch dạo chơi cho đỡ căng bụng. ở trên bờ em thấy vịt mẹ  như một con rùa, nhưng khi xuống ao thì nó trở nên nhanh nhẹn, hoạt bát hơn hẳn. Đang bơi, nó nghe thấy tiếng động nho nhỏ. à thì ra đó là một con cá màu trắng. Đó chính là thức ăn mà đàn vịt ưa thích nhất. Cái mỏ dẹt hếch qua hếch lại, cái đầu chúi xuống nước. Một lát sau, nó nhô lên cùng một con cá trắng to, giẫy đành đạch. Nó khoái chí, tha lên bờ cho đàn vịt con.

Vịt dễ nuôi, đẻ nhiều. Thịt và trứng của nó đều rất ngon. Em rất muốn xin về một vài con để nuôi, nhưng không có chỗ, đành hẹn đàn vịt con bé bỏng là hè sang năm sẽ gặp lại.

 

Đề bài:  Tả vẻ đẹp sân trường Cát Linh của em.

Bài làm 

Ai đến trường em cũng phải khen sân trường rất đẹp và lắm cây xanh.

Sân trường rất rộng và kín gió. Trường rộng khoảng bảy trăm mét vuông và được lát bằng bê tông rất chắc chắn. em đi trên sân trường, ngắm nhìn lá cờ đỏ chói, cao chót vót, đang phần phật tung bay. Các hàng cây xanh lần lượt hiện ra đón chào chúng em. Những anh cọ cao vút đang huyênh hoang cho mình là khoẻ nhất. Còn chị Phượng thì ngập ngùng, e thẹn dưới những tán lá to. Bác Đa già cổ kính đang chào mọi người, bây giờ trông bác giống như một cụ già mãn chiều xế bóng. Khi mây bay gió thổi, cả vườn cây như dính vào nền trời xuôi ngược. Em còn nhớ những ngày đầu đi học, sân trường đông nghẹt người em rất sợ. Em nhìn các bạn vui chơi trên sân trường  của bao thế hệ học trò. Nhìn hàng gạch đã được những đôi bàn tay tài hoa vẽ nền với đủ sắc màu càng làm cho sân trường thêm lộng lẫy. Những hàng cây mảnh dẻ, yếu ớt đã phô sắc cho sân trường thêm đẹp. Tùng! Tùng! Tung! ồ đã đến giờ vào lớp, các bạn đã đến đông nghịt sân trường rồi.

Sân trường sạch đẹp thân yêu ấy đã giữ bao kỉ niệm êm đềm của các thế hệ học trò. Nó gắn bó với em như người bạn thân thiết . Hàng ngày em cùng các bạn quét dọn sạch sẽ sân trường , và cùng nhau bảo vệ sân trường. Nhìn sân trường sạch đẹp em rất vui.

 

 

 

 

Đề bài: Tả ngôi nhà em ở.

Bài làm 

Đi học về là em chạy nhanh trên con đường quen thuộc mang tên Cát Linh để về nhà. Kia rồi, ngôi nhà thân thuộc nằm trên phố Giảng Võ đã dần hiện ra trước mắt em. Nơi này đã gắn bó với em từ khi còn bé tí mà đến bây giờ đã trở thành một cô bé phổng phao, hoật bát thế này.

Ba em xây ngôi nhà này cũng đượ sáu, bảy năm nay rồi, nhưng trông vẫn còn hấp dẫn. Cánh cổng sắt khoắc trên mình chiếc áo măng tô màu xanh sẫm. Từ cổng sắt vào, lối đi rải sỏi trắng, rộng độ hai met, hai bên trồng cỏ tóc tiên xanh um. Trên bậc tam cấp bước lên nhà là hai cây mai chiểu thuỷ trồng trong hai cái chậu lớn màu nâu, đắp nổi hình rồng, phượng.

Ngôi nhà của em được xây làm bốn tầng. Tầng một là nhà bếp và phòng khách. Phòng khách được mẹ em trang trí rất đơn sơ và giản dị. Bộ ghế xa-lông màu mận chín kê quanh chiếc bàn tròn bằng gỗ cẩm lai, bên trên đặt một tấm kính trong suốt. Chiếc tủ buýt-phê được kê ở giữa phòng, bên trong là các bộ ấm chén và lọ hoa các kiểu, cả chú gấu nhồi bông và cô búp-bê tóc vàng cũng được bày trong đó. Mẹ em đặt một bình hồng nhung lên chiếc bàn làm việc của bố em. Chiếc đồng hồ quả lắc mỗi giờ lại buông một hồi chuông ngân nga, thánh thót. Trên tường, bức tranh sơn mài vẽ phong cảnh quê hương được đặt trang trọng trong khung lớn. ở dưới tủ sách là hai chiếc loa ngồi hai bên như muốn át giọng nói của bác ti-vi ngồi chễm chệ ở giữa. Bên ngoài phòng khách là nhà bếp với bộ bàn ghế bằng gỗ pơ-mu được kê ngay ngắn. Chiếc tủ bếp xinh xinh xếp đầy bát đĩa vẫn ngồi yên ttrên giá. Xoong, nồi, dao thớt đều được xếp ngăn nắp trong tủ dưới. Những bữa cơm thân mật của gia đình em diễn ra đều đều ở đây. Phòng của em ở trên tầng ba còn phòng của ba mẹ em thì ở tầng hai. Mỗi phòng đều được trang trí khác nhau với đủ chăn, ga, gối, đệm. Chiếc bàn học của em được kê ngay sát cửa sổ. Mỗi buổi sáng, ánh nắng chan hoà, hắt qua cửa sổ giúp em học bài. Trên bàn, bác đồng hồ Liên Xô luôn miệng kêu “tích tắc”. Em còn dán thời khoá biểu, thời gian biểu và các khẩu hiệu khác lên tường như: “  Chưa làm bài xong chưa đi ngủ, chưa làm bài đủ chưa đi chơi”. “Học tốt-chăm ngoan”. Xung quanh, em trang trí bằng các sản phẩm lao động kĩ thuật mà cô đã dạy ở trên lớp. Ngước mắt lên trần, em gặp ngay bác bóng đèn, bác đang hì hục làm công việc của mình là thắp sáng ngôi nhà này. Nhìn ra cửa sổ, em thấy nào là mùi hoa xoan tim tím thơm phảng phất, mùi khế ngọt thơm nồng, mùi của những bông hoa cúc đang độ lớn.

Em yêu quý biết bao ngôi nhà này vì nơi đây em đã sinh ra và lớn lên. Nó đã gắn bó với em như máu thịt, cùng em chia sẻ nỗi buồn, niềm vui. Em đang được sống giữa mái ấm của gia đình mình. được sống trong vòng tay yêu thương của ông bà, cha mẹ

 

Đề bài: Bước vào năm học mới, em được bố mẹ mua cho một cái cặp đựng sách vở đi học. Em hãy tả cái cặp đó.

Bài làm 

Nhân dịp sinh nhật lần thứ sáu của em, dì đã tặng cho em một chiếc cặp sách xinh xắn. “Ôi! Đẹp quá!” em reo lên thích thú.

Cặp của em hình chữ nhật nằm ngang, bốn góc lượn tròn mềm mại. Chiều ngang của cặp là ba mươi centimet. Chiều dọc của cặp là hai mươi tám centimet. Cặp được làm từ vải bạt màu đỏ thẳm, tươi tắn. Riêng quai đeo và quai xách của cặp màu vàng như nắng thu. Men theo những đường chỉ trắng tinh là màu của quai cặp. Cặp được trang trí bằng tấm hình phim Hoàn Châu Công chúa thật đẹp mắt. Hai bên cặp có khoá sắt xinh xinh, sáng loáng. Cặp có ba ngăn đựng đồ dùng học tập. Ngăn thứ nhất, em để giấy kiểm tra, giấy vẽ, màu và phấn nữa. Ngăn thứ hai, em đựng sách và vở. Ngăn thứ ba, em chỉ dùng để đựng hộp bút dẽ thương và chiếc mũ thôi. chiếc cặp thật tiện lợi, nó giúp em không bị mất đồ dùng học tập. Cặp còn giúp em một công việc nhỏ nữa cơ, đó là không bị quăn mép sách vở.

Chiếc cặp là một người bạn thân thiết của em, luôn cùng em đi tới trường và cũng là người bạn không thể thiếu trong học tập

 

 

Đề bài:  Tả vườn hoa gần nơi em ở.

Bài làm

Đợt nghỉ hè vừa qua, mẹ cho em về quê để thăm họ hàng. Trong số họ hàng đó, em được mẹ dẫn vào nhà bác Tải chơi một ngày. Sau vườn nhà bác Tải có một cái vườn rộng nhưng bác chỉ trồng một số cây hoa thôi.

Khu vườn hình vuông, diện tích khoảng ba mươi mét vuông. Khi đứng trước khu vườn là em đã thấy những bông hoa đầy màu sắc đang đưa tay ra đón lấy bầu không khí trong lành và những tia nắng ấm áp của mùa xuân. ở chính giữa là những nàng công chúa hoa hồng kiều diễm đang hé nở để đón gió mát. Phía bên trái là những cô bé, cậu bé hướng dương vàng óng được mặt trời chiếu sáng, trông giống những ông mặt trời bé xinh. Đứng ngay sau hoa hướng dương là mấy chị huệ đang khoác trên mình một bộ xiêm y trắng muốt và mềm mại.  Còn phía bên phải là những cô hoa cúc có một màu vàng tươi như ánh nắng của mùa thu. Xung quanh là cả một hàng rào râm bụt đỏ chót đang rung rinh cười đùa với gió. Trong vườn chỉ có hoa hồng có hương thơm thoang thoảng và hoa huệ có hương thơm dìu dịu thôi. Nhưng những buổi chiều thì chúng luôn làm cho những chú ong đến để hút mật, còn những chú bướm đến để rong chơi thoả thích. Vào đúng buổi chiều, bác Tải đưa cho em một cái kéo, một cái bay và cái bình tưới cây, rồi dắt em ra vườn hướng dẫn cho em cách chăm sóc cây. Trước tiên, em cầm kéo cắt hết những cái lá bị úa, rồi cầm cái bay xới cho đất thật tơi xốp. Cuối cùng là tưới nước cho cây. Khi tưới thì phải tưới vừa nước, nếu ít quá hay nhiều quá thì sẽ làm cho cây bị chết.

Khi phải về thành phố thì em rất muốn ở lại để chăm sóc vườn hoa cho bác Tải nhưng thời gian nghỉ hè đã hết. Và em mong muốn rằng, năm sau mà em có về đây thì em sẽ giúp bác Tải trồng thêm nhiều cây hoa hơn nữa.

 

 

Đề bài: Em hãy tả hình dáng, hoạt động của con mèo nhà em (Hoặc con mèo em thường thấy).

Bài làm.

Tôi đang say sưa trong giấc trưa thì bỗng meo...meo..”- đó là tiếng con mèo tam thể tên Mi Mi mà nhà tôi nuôi cách đây một năm - làm tôi giật mình tỉnh giấc.

Tôi vuốt ve bộ áo mượt mang ba màu: trắng tuyết, đen huyền và vàng nhạt của Mi Mi. Đầu Mi Mi tròn, xinh xinh như một quả bóng nhựa của trẻ con. Các bạn có biết hai hòn bi ve màu ngọc bích kia là gì không? Đó là đôi mắt của Mi Mi đấy! Trong đêm tối, đôi mắt đó  nhìn mọi vật rất rõ. Chiếc mũi của Mi Mi đo đỏ, đánh hơi chuột từ xa đấy nhé! Cái miệng nho nhỏ của nó mỗi khi kêu để lộ ra một hàm răng sắc nhọn. chân Mi Mi có móng vuốt sắc, ngoài ra còn có những miếng đệm thịt êm ái nên bước đi của Mi Mi rất nhẹ nhàng. Mỗi khi rình chuột, Mi Mi thu gọn mình lại, nép vào một chỗ. Khi con chuột tới gần chỗ mình, Mi Mi bất ngờ chồm lên dùng miếng võ gia truyền của họ nhà mèo là cắm vuốt sắc vào con chuột làm cho chuột ta kêu “chít...chít...” như có ý “chị tha cho em, em sẽ không ăn trộm nữa!”. Nhưng Mi Mi không tha mà ngoạm chặt lấy con chuột, lôi vào chỗ khuất vờn cho đến chết rồi ăn thịt. Thỉnh thoảng tôi lại chải bộ lông mềm mại của Mi Mi rồi buộc nơ cho nó hoặc cho cô nàng chén một chú cá khô.

Tôi rất yêu quý Mi Mi vì không những nó đã tiêu diệt những tên trộm chuột xấu xa mà còn là một trong những người bạn thân của tôi.

 

Đề bài: Tả quanh cảnh trường em trước buổi học.

Bài làm.

Tiểu học Cát Linh là tên ngôi trường thân yêu mà em đang học, nằm đối diện với khách sạn Horison. Hôm nay, em đến sớm làm trực nhật.

Hàng chữ đỏ thắm “Trường Tiểu học Cát Linh” nổi bật giữa nền vàng. Bước vào cổng trường, em đi qua cánh cửa sơn màu xám. Con đường dẫn vào trường thẳng tắp, bên phải là nhà chờ còn bên trái là bờ tường ngăn với cấp hai. Cái trống nằm im lìm trên giá như đang ngủ say chờ người đánh thức. Sân trường hình chữ nhật, rộng rãi. Hàng dừa xoè tán lá xanh mượt toả mát một vùng. Trước mặt em là sân khấu nhỏ, phòng Đoàn Đội, phòng Ban Giám hiệu và phòng Hội đồng được trang trí ngăn nắp và khoa học. Sân khấu là nơi thường diễn ra lễ chào cờ, phát động thi đua hay những ngày kỷ niệm. Em đi nhanh qua dãy lớp một, hai, ba ở tầng một. Còn tầng hai thì dành cho khối bốn và năm. Các lớp học sáng sủa, đều có ảnh Bác Hồ đang mỉm cười với đàn cháu thân yêu, ở dưới là khẩu hiệu “Đời đời nhớ ơn Bác Hồ vĩ đại” cùng bảng đen trang nghiêm và dãy bàn của bốn tổ học sinh. Những bức vẽ dán trên bảng thi đua do những bàn tay xinh xinh chúng em vẽ. Chúng em rất dễ nhầm lớp nếu không có tấm biển ghi tên lớp treo ngay ngắn trước cửa. Em bắt đầu công việc của mình. Em đi giặt khăn lau bảng ở sân sau. Vườn trường ở sân sau đầy những loại hoa cùng đua nhau khoe sắc. Lau bảng xong, em kê lại bàn ghế cho ngay ngắn. Trong mỗi tiết học đôi khi chúng em cần đồ dùng học tập và thư  viện là nơi cung cấp cho chúng em. Cạnh đó là phòng học vi tính. Những hồi trống đầu tiên vang lên, một buổi học bắt đầu.

Ngôi trường này đã gắn bó với em. Em sẽ mãi không bao giờ quên những tháng năm em học ở nơi này.

 

Đề bài: Kể lại câu chuyện: “Cây tre trăm đốt”.

Bài làm.

Hồi còn nhỏ, em thường được bà nội kể nhiều truyện dân gian. "Cây tre trăm đốt" là một trong những truyện mà em rất thích.

Vì hồi đó còn quá bé nên em xin kể lại như sau: Ngày xưa, ở một làng nọ có một anh trai cày mô côi cha mẹ từ bé. Anh được một lão nhà phú hộ thuê. Vốn hiền lành, chất phác nên lão bảo gì anh làm nấy. Một hôm, lão gọi anh đến dỗ ngon, dỗ ngọt: "Con ở nhà ta đã lâu, lại thấy con ngoan ngoãn, hiền lành nên ta định gả con gái cho con. Với điều kiện trong ba năm, con phải làm ăn đến nơi đến chốn". Thấy lão nói thế, anh mừng lắm, cứ tưởng thật nên anh càng làm việc hăng say hơn. Nhờ ba năm làm việc cực nhọc của anh, giờ đây lão đã tậu thêm được ruộng vườn, nhà cửa và nhiều thóc lúa. Trong ba năm đó, lão đã ngầm hứa gả con một lão buôn giàu có. Gần đến ngày lão nói với anh là gả con gái cho anh, lão bảo anh vào rừng tìm một cây tre trăm đốt làm của hồi môn. Anh liền vào rừng tìm cây tre trăm đốt. ở nhà, lão phú hộ nghĩ thầm: "Làm gì có tre trăm đốt mà tìm thể nào nó cũng bị rắn cắn, hổ vồ". Trong rừng anh đang cố gắng tìm được thứ lão phú hộ cần, nhưng nhiều lắm cũng chỉ có năm mươi đốt. Anh tìm đến hai ngày sau vẫn không thấy cây tre trăm đốt. Buồn quá, anh ngồi xuống cạnh một cái cây mà khóc. Thấy thế, Bụt hiện lên hỏi: "Tại sao con khóc". Anh trai cày kể lại đầu đuôi câu chuyện cho Bụt, Bụt bảo: "Chuyện đó khó gì, con hãy tìm cho ta một tram đốt tre và hô "khắc nhập, khắc nhập" thì các đốt tre sẽ liền lại thành một cây, còn hô "khắc xuất, khắc xuất" thì cây lại rời ra".  Anh định cảm ơn thì Bụt đã biến mất. Anh tìm đủ một trăm đốt tre rồi bó lại mang về. Đến nơi, anh thấy tiệc tùng linh đình trong nhà phú hộ. Anh tức lắm nhưng vẫn hô: Khắc nhập, khắc nhập, cây nhập liền lại vươn thẳng lên trời. Mọi người ngạc nhiên chạy ra xem. Lão phú hộ chen trong đám người bước ra với vẻ mặt ngạc nhiên. Anh liền đọc: "Khắc nhập, khắc nhập" thế là lão phú hộ dính chặt vào cây. Lão phú hộ van xin anh. Mãi sau anh mới khoan thai đọc: "Khắc xuất, khắc xuất" thế là lão phú hộ rời ra khỏi cây tre và phải gả con gái cho anh. Hai vợ chồng anh trai cày sống với nhau vui vẻ.

Qua câu chuyện, em thấy "ở hiền gặp lành" còn ngược lại "ở ác gặp ác". Cái thiện luôn thắng cái

ác. Em càng yêu quí cái thiện hơn.

 

Ke ve mot nghe si hai Ma em yeu thich

Cứ mỗi sáng thứ 7 em lại được xem chương trình gặp nhau cuối tuần. Trong đó em yêu thích nhất là chú Tự Long. Với dáng người nhỏ nhắn chú diễn thật là hay và ấn tượng.

  Chú Tự Long có khuôn mặt tròn tròn và nổi bật nhất trên khuôn mặt chú đó chính là nụ cười tươi tắn, dễ gần. Chú có cặp mắt đen tròn, khuôn mặt chú lúc nào cũng tươi tỉnh, hiền hòa với mọi người khiến mọi người ai cũng yêu quí. Miệng chú lúc nào cũng dành nụ cười cho mọi người nên ai cũng cảm thấy gần gũi, có lẽ vì thế chú sinh ra để diễn hài. chú diễn hài rất thành công, chắc là nhờ ánh mắt nhân hậu và khả năng nói tài tình. Dáng người chú không to nhưng trông chú vẫn khỏe khoắn. Chân tay khéo léo, nào là múa hát tăng lên vẻ sinh động cho vở hài. Hình ảnh chú trên màn ảnh nhỏ thật là khó có thể nào quên.

   Em mong sau này cũng là một nghệ sĩ hài tài như chú Tự Long vậy, chú sẽ mãi là thần tượng của em

 

 

 

 

 

1

 

Có thể download/tải file dạng doc bên dưới miễn phí

những bài văn hay lớp 5 giáo án Tập đọc 5

Đăng ngày 10/28/2008 11:21:56 PM | Thể loại: Tập đọc 5 | Lần tải: 1274 | Lần xem: 2961 | Page: 1 | FileSize: 0.25 M | File type: doc
2961 lần xem


nslide giới thiệu đến bạn đọc thư viện những bài văn hay lớp 5 .Để chia sẽ thêm cho bạn đọc nguồn tài liệu tham khảo phục vụ cho công tác giảng dạy, học tập và nghiên cứu khoa học, trân trọng kính mời bạn đọc quan tâm cùng tham khảo , giáo án những bài văn hay lớp 5 thuộc danh mục Tập đọc 5 được chia sẽ bởi thành viên Châu Lâm Thị Minh tới thành viên nhằm mục đích nghiên cứu , thư viện này được giới thiệu vào mục Tập đọc 5 , có tổng cộng 1 trang, thuộc file .doc, cùng mục còn có Giáo án Tiểu học Lớp 5 Tập đọc 5 ,bạn có thể tải về miễn phí , hãy chia sẽ cho mọi người cùng học tập

Đề bài: Tả em bé, thêm nữa Bài làm Các cụ ta có câu “ Ba tháng biết lấy, bảy tháng biết bò, chín tháng dò dẫm biết đi” cháu Tễu của em cũng đang tuổi tập đi tập nói, kế tiếp là Bé Tễu mới tròn một năm, trông Tễu thật là xinh và mũm mĩm, nói thêm là Mỗi khi Tễu cười thì nhô bốn cái răng trắng bốp, bên cạnh đó Những sợi tóc mềm mại như sợi tơ tằm được cắt tỉa gọn gàng, nói thêm Đôi mắt Tễu tròn , đen lay láy ẩn dưới đôi lông mày hình trăng khuyết đen nhạt, bên cạnh đó Một hôm em sang chơi bé Tễu cười tít mắt đi tới chỗ em vẫy đôi tay lủn củn dễ thương, cho biết thêm Tễu rất ngoan, ai bảo gì Tễu cũng nghe theo và làm đúng cái nấy, giả dụ có ai gọi thì Tễu lại d, cho biết thêm ạ, ai bảo Tễu
https://nslide.com/giao-an/nhung-bai-van-hay-lop-5.e44utq.html

Bình luận

Nội dung

Giống các tài liệu khác được bạn đọc giới thiệu hoặc do tìm kiếm lại và giới thiệu lại cho các bạn với mục đích nâng cao trí thức , chúng tôi không thu phí từ thành viên ,nếu phát hiện nội dung phi phạm bản quyền hoặc vi phạm pháp luật xin thông báo cho chúng tôi,Ngoài giáo án bài giảng này, bạn có thể download đồ án thạc sĩ tiến sĩ phục vụ nghiên cứu Một số tài liệu tải về lỗi font chữ không xem được, có thể máy tính bạn không hỗ trợ font củ, bạn download các font .vntime củ về cài sẽ xem được.

. Bạn có thể Tải về giáo án này , hoặc tìm kiếm các giáo án khác tại đây : tìm kiếm giáo án Tập đọc 5


Đề bài: Tả em bé.
Bài làm 
Các cụ ta có câu “ Ba tháng biết lấy, bảy tháng biết bò, chín tháng lò dò biết đi” cháu Tễu của em cũng đang tuổi tập đi tập nói.
Bé Tễu mới tròn một năm, trông Tễu thật là xinh và bụ bẫm. Mỗi khi Tễu cười thì nhô bốn cái răng trắng tinh. Những sợi tóc mềm mại như sợi tơ tằm được cắt tỉa gọn gàng. Đôi mắt Tễu tròn , đen lay láy ẩn dưới đôi lông mày hình trăng khuyết đen nhạt. Một hôm em sang chơi bé Tễu cười tít mắt đi đến chỗ em vẫy đôi tay lủn củn dễ thương. Tễu rất ngoan, ai bảo gì Tễu cũng nghe theo và làm đúng cái nấy, nếu có ai gọi thì Tễu lại d...ạ, ai bảo Tễu gọi bà thì Tễu gọi b...à...ơ...i ngọng líu ngọng lô. Tễu ngoan nhưng cũng có nhiều tật xấu, nào là cắn, làm nũng, ngửa cổ ăn vạ, lúc thì đòi đi chơi, lúc thì đòi bế nhưng không có ai bế Tễu cả, rồi Tễu khóc được một lúc lại ngừng và lấy đồ chơi ra “xếp xếp” “sắp sắp”. Bé Tễu rất thích đi, cứ thả xuống là cắm đầu cắm cổ chạy, ngã huỵch thì Tễu lại đứng dậy và đi tiếp. Tễu không bao giờ quậy phá linh tinh và không nghịch dại làm chết người.
Em rất quý bé Tễu vì bé luôn đem lại những tiếng cười sảng khoái về hành động, lời nói và Tễu không nghịch dại.
Đề bài: Tả bạn học sinh.
Bài làm 
-    Hương ơi! Nhanh lên
-    Ừ, tớ ra ngay đây, đợi tí nào!
Các bạn biết giọng nói đó là của ai không? Đó chính là Hương cô bạn gái thân nhất của tôi đấy.
Tôi và Hương chơi với nhau lâu lắm rồi, chúng tôi quen nhau khi hai đứa được xếp vào cùng một lớp hai. Từ hồi ấy đến bây giờ đã mấy năm rồi nhỉ? Chà! cũng lâu thật rồi đấy, tuy vậy nhưng tình bạn của chúng tôi vẫn thắm thiết như ngày nào. Tôi và Hương bằng tuổi nhau, nghĩa là năm nay hai đứa chúng tôi đều mười một tuổi. Tuy thế nhưng khi đi với Hương tôi thấy Hương trông có vẻ chững chạc và lớn hơn tôi nhiều. Hương đến lớp trong bộ áo đồng phục với chiếc áo trắng và chiếc váy kẻ ca rô cùng chiếc khăn quàng đỏ được thắt ngay ngắn trước ngực. ở nhà bạn thường mặc những bộ đồ rất mát mẻ, còn khi đi chơi bạn hay chọn các bộ đồ khoẻ khoắn với chiếc áo phông cùng với cùng với chiếc quần jeans. Hương có dáng đi thật uyển chuyển, nhẹ nhàng. Làn da trắng hồng, mịn màng làm tôn lên khuôn mặt bầu bĩnh, đáng yêu của bạn. Chao ôi! Đôi mắt của bạn thật là đẹp. Đôi mắt to, đen láy, sâu thẳm và trong đôi mắt đó luôn ánh lên cái nhìn nghịch ngợm của tuổi học trò nhưng cũng rất  dịu hiền. Mái tóc đen óng, mượt mà, luôn được bạn cặp gọn ra đằng sau gáy bằng chiếc cặp nho nhỏ, xinh xinh. Em yêu nhất là khuôn mặt bạn mỗi khi vui hay mỗi khki bạn được điểm 10, khi đó khuôn mặt bỗng trở nên tươi tắn, rạng rỡ hẳn lên, đôi môi đỏ hồng hé nở một nụ cười để lộ hàm răng trắng, đều đặn. Chúng em quý Hương không chỉ vì nét đẹp đáng yêu của bạn mà là những nết tốt của bạn để chúng em noi theo. ở lớp Hương luyôn tỏ ra là một người học sinh xuất sắc, lực học về các môn của bạn rất đều. Trong lớp bạn còn rất chăm giơ tay phát biểu, những bài toán khó chưa thấy bạn nào giải được thì đã thấy cánh tay búp măng của Hương giơ lên rồi. tuy học giỏi nhưng Hương không hề kiêu căng mà rất khiêm tốn, những hôm có bài khó các bạn học kém thường nhờ bạn ấy giảng hộ và Hương vui vẻ nhận lời, hôm nay Hương giảng các bạn chưa hiểu thì hôm sau Hương lại giảng tiếp cho đến khi các bạn thật hiểu mới thôi. Không những thế Hương còn là một cây văn nghệ của lớp, giọng hát của bạn như trời phú: sao mà ấm áp, thiết tha đến thế khi hát về tình thầy trò, mà cũng thật à nhhí nhảnh, vui tươi khi hát về tình bạn thơ ngây trong sáng của tuổi học trò. Bạn còn rất lễ phép với người trên, khi gặp các thầy cô trong trường bạn đều đứng nghiêm chào hỏi lễ phép.
Sau một thời gian được cùng học, cùng chơi với bạn em đã học được ở bạn rất nhiều tính tốt.
và em sẽ cố gắng noi gương học tập ở bạn để trở thành một người học sinh xuất sắc.


Đề bài: Em hãy viết thư thăm hỏi cô giáo cũ và nhắc lại một vài kỉ niệm về sự chăm sóc của cô giáo đối với em và các bạn.
Bài làm�

Sponsor Documents